Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện
Chương 164
Đương nhiên chú hai Úc không tin, chỉ vào Vương Thục Thiến thấp giọng nói: "Không có lửa sao có khói, nếu như chuyện này không liên quan đến Úc Nhiễm, vì sao nó lại cứ nhất quyết lấy ra để c.h.ử.i mắng Khả Khả chứ?"
Thím hai Úc: "Nói thế, ông thà tin một người ngoài chĩa mũi nhọn vào nhà họ Úc chúng ta chứ không chịu tin con gái mình vậy sao? Bố Úc à, ông có chút lương tâm nào không, không phải muốn mượn cớ này làm gì đó chứ?"
Chú hai Úc bị hỏi lại khẽ giật mình: "Tôi có thể mượn cớ này làm gì được chứ? Giờ tôi đang nói chính sự, bà đừng cố tình gây sự!"
Thím hai Úc: "Tôi cố tình gây sự? Rõ ràng là tôi giải thích, ông không tin, ông mới cố tình gây sự ấy!"
Chú hai Úc lập tức phát bực: "Bà! Bà cứ chiều nó đi, đợi đến lúc sau này có chuyện không may thật, tôi xem bà làm thế nào!"
Thím hai Úc không cho là đúng: "Nhiễm Nhiễm có thể có chuyện gì chứ? Ông cứ yên tâm đi, trừ phi ông có suy nghĩ gì khác, nếu không Nhiễm Nhiễm tuyệt đối không thể không gặp chuyện không may."
Chú hai Úc: "Gì mà tôi có suy nghĩ khác? Tôi còn muốn hỏi bà, rốt cuộc gần đây bà bị gì thế, sao suốt ngày cứ nói mát nói mỉa, có ý gì? Có gì thì cứ nói thẳng ra!"
...
...
Thấy chuyện bên đây càng lúc càng kịch liệt, tâm trạng Úc Khả Khả thật sự rất rối rắm, không nhịn được ra vẻ vô tình đến gần hơn chút.
Quả nhiên đã nghe được tiếng hai vợ chồng cãi nhau dù đã cố gắng hết sức hạ giọng vẫn không che được.
Úc Khả Khả lập tức dừng bước, dựng thẳng lỗ tai nghe say sưa, thậm chí lúc nghe được đoạn k*ch th*ch, cô còn suýt giơ tay lên vỗ tay, thật đúng là hóng chuyện không chê lớn chuyện: [Đánh nhau rồi, đ.á.n.h nhau rồi!]
Cho đến khi tiếng bên kia nhỏ dần dần đi, nghe lén không rõ lắm.
Úc Khả Khả đang nghĩ làm thế nào để lẳng lặng đến gần hơn chút mà không ai hay biết thì đột nhiên nghe được hệ thống nhắc nhở.
Hệ thống: [Vương Tông Chính được người ta nhắc nhở, đang đi về bên đây rồi.]
Úc Khả Khả: [?]
Cô kịp phản ứng, mắt đột nhiên sáng rực có hồn: [Đâu, đâu, ông ta biết chuyện này rồi à?]
Hệ thống: [Ngay trước cô đó. Mau nhìn, đã đi tới rồi.]
Được nhắc nhở, hai vợ chồng nhà họ Úc cãi nhau lại trở nên không hấp dẫn nữa.
Theo sự chỉ dẫn của hệ thống, ánh mắt cô vượt qua người đằng trước dừng lại trên người đàn ông trung niên đang mặc đồ vest màu xám đậm đang đi về phía bên này.
Nếu như quan sát cẩn thận thì có thể thấy cà vạt của ông ta và cà vạt của thư ký cùng kiểu vân dọc, hơn nữa cách thắt cà vạt cũng giống nhau y đúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhìn một cái là biết, là thư ký thắt giúp ông ta.
Và trước đó bọn họ đã làm gì, nghĩ một cái là biết được ngay.
Úc Khả Khả lập tức trở nên nhiệt tình.
Ba người nhà họ Vương này thật thú vị, giống như cùng đ.á.n.h boss tông cửa vậy, đ.á.n.h hết người này lại người khác tới.
Hiện tại coi như tụ tập đủ rồi.
Cùng lúc đó, hiển nhiên người xung quanh cũng đã phát hiện người cuối cùng của nhà họ Vương đã đến, lập tức dồn dập ngoái đầu nhìn, nguyên đám người đều mắt dần dần sáng rực lên.
"Mau nhìn kìa, Vương tổng đến rồi."
"Chắc chắn là đã biết chuyện nên cố ý chạy tới đây mà."
"Trước kia tôi có thấy Vương tổng và bà Vương thể hiện tình cảm rất mặn nồng, không biết rốt cuộc có biết chuyện này hay không."
"Khẳng định không biết rồi, nếu không thì chuyện này lạ quá."
"Vậy thì không phải càng thú vị sao? Lại có trò hay để xem rồi."
Giữa lúc mọi người đang xì xào bàn tán, cuối cùng Vương Tông Chính đã tới.
Hình như ông ta chưa hiểu rõ tình hình, cau mày nhìn lướt qua vợ và con gái có biểu cảm khác thường, lại vô thức nhìn về phía thư ký: "Có chuyện gì thế này, hai người họ làm sao thế?"
Chỉ nhìn thái độ này là có thể nói lên rõ ràng sự tín nhiệm và thân thiết của ông ta đối với thư ký vượt qua cả bà Vương rồi.
Nhất là lúc ông ta nhìn ba người, cơ thể đã nghiêng về phía thư ký theo bản năng.
Úc Khả Khả lập tức cảm thán: [Thư ký có thể làm được đến mức này, anh ta đúng là quá giỏi.]
Hệ thống: [Vương Tông Chính đối xử với anh ta như bà xã hiền - đảm đó. Rất nhiều chuyện bà Vương không biết đều giao cho thư ký làm, đương nhiên là không tầm thường rồi.
Thư ký không biết Úc Khả Khả đang nghĩ gì, chỉ là sau khi phát hiện tầm mắt cô dừng lại trên cà vạt của mình và Vương Tông Chính thì trong lòng lập tức có linh cảm chẳng lành.
Cô sẽ không biết cả chuyện của anh ta và Vương tổng đó chứ? Con người Úc Khả Khả này quá tà đạo rồi.
Thư ký cố gắng đè sự bất an trong lòng xuống, không nhịn được hối hận lần nữa, sao trước không ngăn cản cô Vương còn cố ý trêu chọc cô ta.
Thím hai Úc: "Nói thế, ông thà tin một người ngoài chĩa mũi nhọn vào nhà họ Úc chúng ta chứ không chịu tin con gái mình vậy sao? Bố Úc à, ông có chút lương tâm nào không, không phải muốn mượn cớ này làm gì đó chứ?"
Chú hai Úc bị hỏi lại khẽ giật mình: "Tôi có thể mượn cớ này làm gì được chứ? Giờ tôi đang nói chính sự, bà đừng cố tình gây sự!"
Thím hai Úc: "Tôi cố tình gây sự? Rõ ràng là tôi giải thích, ông không tin, ông mới cố tình gây sự ấy!"
Chú hai Úc lập tức phát bực: "Bà! Bà cứ chiều nó đi, đợi đến lúc sau này có chuyện không may thật, tôi xem bà làm thế nào!"
Thím hai Úc không cho là đúng: "Nhiễm Nhiễm có thể có chuyện gì chứ? Ông cứ yên tâm đi, trừ phi ông có suy nghĩ gì khác, nếu không Nhiễm Nhiễm tuyệt đối không thể không gặp chuyện không may."
Chú hai Úc: "Gì mà tôi có suy nghĩ khác? Tôi còn muốn hỏi bà, rốt cuộc gần đây bà bị gì thế, sao suốt ngày cứ nói mát nói mỉa, có ý gì? Có gì thì cứ nói thẳng ra!"
...
...
Thấy chuyện bên đây càng lúc càng kịch liệt, tâm trạng Úc Khả Khả thật sự rất rối rắm, không nhịn được ra vẻ vô tình đến gần hơn chút.
Quả nhiên đã nghe được tiếng hai vợ chồng cãi nhau dù đã cố gắng hết sức hạ giọng vẫn không che được.
Úc Khả Khả lập tức dừng bước, dựng thẳng lỗ tai nghe say sưa, thậm chí lúc nghe được đoạn k*ch th*ch, cô còn suýt giơ tay lên vỗ tay, thật đúng là hóng chuyện không chê lớn chuyện: [Đánh nhau rồi, đ.á.n.h nhau rồi!]
Cho đến khi tiếng bên kia nhỏ dần dần đi, nghe lén không rõ lắm.
Úc Khả Khả đang nghĩ làm thế nào để lẳng lặng đến gần hơn chút mà không ai hay biết thì đột nhiên nghe được hệ thống nhắc nhở.
Hệ thống: [Vương Tông Chính được người ta nhắc nhở, đang đi về bên đây rồi.]
Úc Khả Khả: [?]
Cô kịp phản ứng, mắt đột nhiên sáng rực có hồn: [Đâu, đâu, ông ta biết chuyện này rồi à?]
Hệ thống: [Ngay trước cô đó. Mau nhìn, đã đi tới rồi.]
Được nhắc nhở, hai vợ chồng nhà họ Úc cãi nhau lại trở nên không hấp dẫn nữa.
Theo sự chỉ dẫn của hệ thống, ánh mắt cô vượt qua người đằng trước dừng lại trên người đàn ông trung niên đang mặc đồ vest màu xám đậm đang đi về phía bên này.
Nếu như quan sát cẩn thận thì có thể thấy cà vạt của ông ta và cà vạt của thư ký cùng kiểu vân dọc, hơn nữa cách thắt cà vạt cũng giống nhau y đúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhìn một cái là biết, là thư ký thắt giúp ông ta.
Và trước đó bọn họ đã làm gì, nghĩ một cái là biết được ngay.
Úc Khả Khả lập tức trở nên nhiệt tình.
Ba người nhà họ Vương này thật thú vị, giống như cùng đ.á.n.h boss tông cửa vậy, đ.á.n.h hết người này lại người khác tới.
Hiện tại coi như tụ tập đủ rồi.
Cùng lúc đó, hiển nhiên người xung quanh cũng đã phát hiện người cuối cùng của nhà họ Vương đã đến, lập tức dồn dập ngoái đầu nhìn, nguyên đám người đều mắt dần dần sáng rực lên.
"Mau nhìn kìa, Vương tổng đến rồi."
"Chắc chắn là đã biết chuyện nên cố ý chạy tới đây mà."
"Trước kia tôi có thấy Vương tổng và bà Vương thể hiện tình cảm rất mặn nồng, không biết rốt cuộc có biết chuyện này hay không."
"Khẳng định không biết rồi, nếu không thì chuyện này lạ quá."
"Vậy thì không phải càng thú vị sao? Lại có trò hay để xem rồi."
Giữa lúc mọi người đang xì xào bàn tán, cuối cùng Vương Tông Chính đã tới.
Hình như ông ta chưa hiểu rõ tình hình, cau mày nhìn lướt qua vợ và con gái có biểu cảm khác thường, lại vô thức nhìn về phía thư ký: "Có chuyện gì thế này, hai người họ làm sao thế?"
Chỉ nhìn thái độ này là có thể nói lên rõ ràng sự tín nhiệm và thân thiết của ông ta đối với thư ký vượt qua cả bà Vương rồi.
Nhất là lúc ông ta nhìn ba người, cơ thể đã nghiêng về phía thư ký theo bản năng.
Úc Khả Khả lập tức cảm thán: [Thư ký có thể làm được đến mức này, anh ta đúng là quá giỏi.]
Hệ thống: [Vương Tông Chính đối xử với anh ta như bà xã hiền - đảm đó. Rất nhiều chuyện bà Vương không biết đều giao cho thư ký làm, đương nhiên là không tầm thường rồi.
Thư ký không biết Úc Khả Khả đang nghĩ gì, chỉ là sau khi phát hiện tầm mắt cô dừng lại trên cà vạt của mình và Vương Tông Chính thì trong lòng lập tức có linh cảm chẳng lành.
Cô sẽ không biết cả chuyện của anh ta và Vương tổng đó chứ? Con người Úc Khả Khả này quá tà đạo rồi.
Thư ký cố gắng đè sự bất an trong lòng xuống, không nhịn được hối hận lần nữa, sao trước không ngăn cản cô Vương còn cố ý trêu chọc cô ta.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận