[Đương nhiên không phải bà ta tự đề xuất thư ký đi cùng mà chỉ nói lần này muốn đi theo Vương Tông Chính trong buổi tiệc rượu lần này, muốn thể hiện vợ chồng thắm thiết.] Hệ thống nói: [Nhưng Vương Tông Chính cần bà ta lôi kéo quan hệ trong giới phu nhân bèn theo thói quen đẩy thư ký ra, bảo anh ta để ý bà Vương.]

Úc Khả Khả lập tức hiểu rõ: [Vì thế thành ra ngược lại, bà Vương ở giữa được như ý muốn, có thể quang minh chính đại dẫn thư ký xuất hiện. Chậc chậc, bà Vương giở chiêu lấy lui làm tiến này lại thuần thục quá nhỉ.]

Mà đang lúc cô thấy thú vị, bà Vương vỗ về con gái xong, cuối cùng đã có thời gian nhớ đến Úc Khả Khả, lập tức liếc cô.

Chỗ cô Vương đứng, thật ra không hề nổi bật nhưng sau khi Úc Khả Khả đột ngột đi tới thì cứ thế hợp lẽ trở thành nơi được chú ý nhất trong tiệc rượu.

Dù bà Vương đang xã giao với đám phu nhân tự nhiên cũng không tránh được phải chú ý tới đây.

Ban đầu bà ta không phát hiện con gái ở đây, chỉ nghe người xung quanh đều đang bàn luận chuyện của hai nhà Úc - Quý, bà ta chợt nghĩ trước đó con gái đi mua lễ phục về đã phàn nàn Úc Khả Khả khinh người quá đáng thì vô thức nhíu mày.

Cho đến khi người xung quanh đột nhiên nhìn qua với ánh mắt khác thường khó hiểu, lúc này bà Vương mới phát hiện khác thường.

Nhìn kỹ về hướng các phu nhân chú ý, bà ta mới phát hiện ra con gái đang đứng đối diện Úc Khả Khả, thậm chí hai người còn đang tranh cãi gì đó giữa đám đông, vẻ mặt con gái khác thường rất rõ.

Biết bọn họ hẳn là đều đã nghe nói chuyện cô Vương khiêu khích Úc Khả Khả trước đó, cảm thấy lúc này nhà họ Vương bọn họ mất thể diện, cho nên mới đ.á.n.h giá mình.

Bà Vương lập tức đen mặt, không vui liếc hai cô.

Trong giới, nhà họ Vương vẫn coi là có chút địa vị, bình thường lúc mọi người ở cùng nhau đều không khỏi tung hô bà Vương. Hơn nữa tính của bà ta không quá hòa đồng, ngạo mạn, lòng dạ hẹp hòi lại ghi thù, vì thế lúc bà ta tỏ ra không vui, đương nhiên mọi người đều biết điều thu lại ánh mắt đ.á.n.h giá.

Nhưng chứng kiến bà ta bình tĩnh đi về phía Úc Khả Khả, mọi người đều biết là sắp có trò hay để xem đều không nhịn được hưng phấn liếc nhau, sau đó chú ý đi theo.

...

Lúc này bà Vương đang đứng bên cạnh cô Vương, có lẽ là cảm nhận được ánh mắt của Úc Khả Khả nhưng bà ta không nhìn thẳng mà trái lại chỉ khẽ thoáng liếc đuôi mắt.

Cái liếc xéo cao cao tại thượng này như thể khinh thường không muốn dùng mắt nhìn thẳng cô vậy, cực kỳ khinh miệt.

Hành động tỏ vẻ khinh thường của bà ta cực kỳ nhỏ, lại làm trong im lặng, khiến người ta khó mà phát hiện.

Bởi vậy chỉ có mình Úc Khả Khả bị nhắm vào là có thể cảm nhận được.

Nếu đổi lại là người có lòng tự trọng rất cao, bị nhìn với ánh nhìn khinh thường như vậy, e là sẽ thật sự như bà ta mong muốn, cảm thấy rất khó chịu, không thể chịu đựng nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng Úc Khả Khả lại tỏ vẻ rất thong dong.

Đặc biệt là ánh mắt cô có vẻ như đang xem thứ gì đó đặc sắc như khỉ làm xiếc, thậm chí còn có vẻ nhàn nhã cổ vũ, lại khiến bà Vương cảm thấy khó chịu.

Mà cảm giác của bà Vương đúng thật.

Úc Khả Khả vốn đang hứng thú bừng bừng, lúc này nhìn thấy tư thế và thái độ phu nhân điển hình này thì không nhịn được chậc lưỡi thấy lạ: [Lẽ nào đây chính là kỹ năng cần thiết của đám phu nhân nhà giàu à? Nhìn này, ánh mắt này, tư thế với thái độ này --- Có khi bà Vương mở lớp được rồi, bảo mấy diễn viên diễn lố kia đến học tập một phen, quả thật không có một động tác dư thừa nào!]

"Thục Thiến, có chuyện gì vậy?"

Bỏ lơ sự khó chịu trong lòng, sau khi xác nhận Úc Khả Khả đã phát hiện thái độ khinh thường của mình, bà Vương lại lần nữa đưa mắt về phía cô Vương.

Chỉ thấy bà ta khẽ cau mày, giả vờ giả vịt dạy dỗ con gái: "Cô Úc đặc biệt đến chào hỏi con, lại không tham gia nhiều tiệc rượu, chắc chắn là cực kỳ không quen. Con là người mời cô ấy, có thế nào cũng phải chăm sóc cô Úc cho tốt, sao đến giờ lại còn làm ầm ĩ đến khó chịu thế này?"

Ồ, thật không hổ là bà Vương.

Đây chính là vị hôn thê của cậu cả Quý, rõ ràng lần này anh tới để làm chỗ dựa cho cô đấy. Rõ ràng bà Vương đã nhìn ra, tức lên lại dám làm bậy châm chọc như thường lệ, không sợ đắc tội với nhà họ Quý à? Thật đúng là bị tung hô đến mức vênh váo quên mình rồi.

Mọi người vốn đang hóng chuyện, nghe xong thì lập tức càng hưng phấn hơn.

Cả đám người bề ngoài nhìn như đang tao nhã xã giao, thực chất đều lặng lẽ chú ý tới bên đây. Nhìn kỹ lại thì đôi mắt nào cũng sáng như đèn pha, sáng rực vô cùng.

Úc Khả Khả cũng cảm nhận được rõ, lập tức cảm thán: [Quả nhiên bản chất của con người chính là tham gia hóng chuyện, sao lúc này mà vẫn không có ai kiêng dè Quý Cảnh Diệp nhỉ?]

Hệ thống: [Cô giỏi đến mức đến dưa của mình cũng ăn thì sao bọn họ lại không thể quên đi sự đáng sợ của nhân vật phản diện, bất chấp tham gia hóng chuyện cơ chứ?]

Lý do này cực kỳ chân thực, Úc Khả Khả bị thuyết phục ngay lập tức.

Nhưng tất cả mọi người ở đây đã hiểu được ý của bà Vương, hiển nhiên cô Vương lại không nghe hiểu.

Vì thế bà Vương vừa dứt lời, cô ta lập tức không phục kêu lên: "Vì sao...?"

"Trước kia mẹ dạy con thế à?" Bà Vương đột nhiên cao giọng, ép lời cô ta vừa định nói xuống, sau đó đưa tay dí trán cô ta, nói với vẻ sâu xa: "Thật là, sao có thể vì chút chuyện nhỏ mà cáu kỉnh ngay trước mặt mọi người chứ. Như thế sẽ chứng tỏ con không có gia giáo, không có chút lễ độ nào, còn không mau xin lỗi cô Úc đi?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận