Hắn ta mặc chiếc quần gia truyền xong, quỳ dưới đất dập đầu thật kêu lạy tạ phụ mẫu, khóc giàn giụa nước mặt: “Phụ thân, mẫu thân, xin hãy bảo trọng, hài nhi bất hiếu, xin hẹn kiếp sau trả ơn sinh thành nuôi nấng của hai người.”
Mẫu thân đi ra cửa, đưa cho hắn ta một tay nải nhỏ: “Trong này có mấy cái bánh cho con ăn dọc đường.”
“Ngoài ra còn có vài đồng bạc để làm lộ phí.”
“Con à, đây đều là những đồ mà Vương gia đã cho để cứu mạng chúng ta, con cầm theo chúng đi trả ơn, đi giết người Thiên Lang đi.”
Thanh niên gầy còm đứng dậy, nhận lấy chiếc tay nải, hạ quyết tâm, xoay. người rời đi: “Đệ đệ, muội muội, chăm sóc cho cha mẹ thay cho ca ca nhé.”
“Chuyến này đi không hẹn ngày gặp lại.”
Đệ đệ cắn răng hô: “Ca, chờ muội muội lớn hơn, đệ sẽ đi tìm ca.”
“Chúng ta cùng nhau đi theo Hoang Châu Vương giết địch!”
“Được!”
Thanh niên gầy còm rưng rưng nước mắt, lên đường tới Hoang Châu.
Các site khác đang copy và ăn cắp của mê truyện hót nhé cả nhà. Truyện sẽ thiếu nội dung.
Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.
Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương. Mê truyện hot chấm vn ạ. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé
Bỗng chốc, trên quan đạo dẫn từ đế đô tới Hoang Châu có vô số thiếu niên, thanh niên của những gia đình nghèo khổ.
Bọn họ mặc bộ đồ “tốt” hiếm hoi của gia đình, kết thành nhóm đi tới Hoang Châu.
Thanh niên gầy còm cũng gia nhập dòng người.
Bọn họ có chung một mục đích: Trả ơn!
Bọn họ cùng tới một chỗ: Hoang Châu!
Đi phục vụ quên mình cho Hoang Châu Vương!
Giữa thiên địa, có một luồng chính khí đang hội tụ về Hoang Châu. Nhân khí đang tụ về Hoang Châu.
Lúc này.
Tàng Thất nhớ lời dặn của Vương gia, cũng hô to đáp: “Phủ Hoang Châu Vương ta đã phái cao thủ chặn ky binh Thiên Lang ở Âm Sơn, nhưng một khi đại quân của Thiên Lang tới thì không thể ngăn được nữa.”
“Khi đó, chiến hỏa sẽ cháy tới đất Hoang Châu.”
“Ta phải báo cáo quân tinh về đế đô.”
Hiệp khách nhìn chiếc túi khoa trương sau lưng Tàng Thất, hỏi: “Túi của ngươi thêu chữ thịt Thần Long... Là sao?”