Cuồng Tiên Xuất Ngục - Thái Cổ Thần Vương - Trần Phàm (FULL)
Vì sao bị tống vào tù?
"Thần y Trần, lúc nãy hình như tôi nghe người ta nói cậu từng ngồi tù?" Long Thiên Chính nâng ly rượu, buông một câu bâng quơ.
Câu ấy khiến bầu không khí chợt lắng xuống. Lạc Thiên Ninh chau mày, rõ ràng không hài lòng.
Cơ Tử Diệp liên tục ra hiệu bằng ánh mắt với Long Thiên Chính, nhưng ông ta giả như không thấy.
Ngược lại, Hứa Bân đứng bên cạnh không nhịn được bật cười thầm.
Phen này có trò hay để xem rồi.
"Ừ." Trần Phàm gật đầu, chẳng hề né tránh câu hỏi của Long Thiên Chính.
"Vì sao bị tống vào tù? Cậu có thể kể qua không?" Long Thiên Chính tò mò hỏi tiếp.
"Có một thẳng mặt người dạ thú họ Hàn giở trò với em gái tôi, tôi nổi điên đánh hắn, thế là bị giam." Trần Phàm nói thật.
Dù anh không nêu tên, nhưng nghe nói họ Hàn, cộng thêm vụ va chạm lúc nãy ngoài trang viên, ai cũng hiểu đó chính là Hàn Căn Thạc.
"Có một người anh biết che chở như vậy, em gái cậu đúng là quá may mắn." Cơ Tử Diệp như chợt nhớ ra chuyện gì, cảm khái nói.
"Gọi là biết che cho á? Phải nói là ngu ngốc thì đung hơn!" Long Thiên Chính khinh khỉnh, rồi tiếp: "Người khôn trước khi làm đều phải suy tính, trước hết phải biết lượng sức mình, chứ không phải hành xử bốc đồng như một kẻ thô bạo, hiểu chứ?"
Nghe thì như phản bác Cơ Tử Diệp, nhưng rõ ràng Long Thiên Chính đang xỉa xói Trần Phàm: thân thể vạm vỡ mà đầu óc đơn giản.
"Phó tổng chỉ huy Long, nếu em gái hay người nhà ông gặp chuyện như vậy, ông sẽ làm gì? Ngồi yên nhìn à?" Trần Phàm hỏi.
"Dĩ nhiên là không. Tôi sẽ bắt thằng khốn đó trả một cái giá thật đắt!"
Khi nói, sát khí của Long Thiên Chính hiện rõ; đó là khí chất rèn giũa nơi chiến trường lâu năm.
Nhưng trả lời xong, ông liền đổi giọng: "Tôi không như cậu. Tôi tuyệt đối sẽ không để mình bị tong vao trại giam, vì toi co đủ thực lực."
"Nếu năng lực chưa đủ như cậu, thì điều đầu tiên tôi làm là nghĩ cách mạnh lên, chứ không vì phút bốc đồng mà tự hủy mình."
"Là đàn ông, bản thân đủ mạnh mới là cốt lõi. Đi đường tắt, dùng trò mờ ám có thể hào nhoáng nhất thời, nhưng rồi cũng có ngày lộ tẩy."
Lời của Long Thiên Chính đầy ẩn ý, mỉa mai đến mức khó chịu.
Hứa Bân đứng ngoài xem kịch, cười ngoác đến tận mang tai. Gã nghe quá rõ: chẳng phải ông Long đang ám chỉ Trần Phàm chỉ là thẳng hề thích gây chú ý sao!
Đến lúc anh ta lộ tẩy, là toi đời thôi!
Trước lời mỉa mai của Long Thiên Chính, anh chỉ mỉm cười nhạt: "Phó tổng chỉ huy Long nói rất đúng: trước đây tôi quả thật quá nóng nảy, suy nghĩ chưa thấu đáo. Nhưng tôi không hối hận. Nếu được làm lại, tôi vẫn sẽ dốc hết sức để bảo vệ em gái tôi an toàn."
"Tôi cũng đồng ý điều ông nói lúc nãy: phải cho tên khốn ấy một bài học thật nặng!"
"Vì thế, chết là quá nhẹ cho hắn. Tôi muốn hắn sống không bằng chết!"
Vốn chẳng thèm để Trần Phàm vào mắt, nhưng ngay lúc ấy Long Thiên Chính bỗng cảm thấy trong ánh mắt anh toát ra một luồng sát khí lạnh lẽo!