Chương 1112

Nói đến đây, Lâm Thúy Vân càng có biểu cảm giống như đã bừng tỉnh đại ngộ: “Ôi trời, anh xem trí nhớ của tôi này, thiếu chút nữa thì tôi đã quên mất là hiện tại em gái của anh đang ngủ rất yên ổn, dù sao hiện tại thì cô ta cũng đang ở trong ngục giam, anh nói xem có phải không?”

“Lâm Thúy Vân!”

Những lời nói này của Lâm Thúy Vân đã thành công xát muối vào vết thương của Lê Chí Sơn, bỗng nhiên sức lực anh ta năm lấy cổ tay của cô ấy tăng thêm.

'Vào giờ phút này Lâm Thúy Vân cảm thấy đau đớn đến nỗi sảc mặt của cô ấy trắng bệch, nhưng khí thể ở trên người cô ấy cũng không mảy may giảm đi chút nào: “Làm sao vậy? Chẳng lẽ là tôi đã nói sai rồi sao?”

“Con đàn bà đáng chết này!”

Vào thời điểm mà Lê Chí Sơn muốn lôi Lâm Thúy Vân đi ra ngoài để dạy dỗ cho cô ấy một trận thì đột nhiên từ tay của anh ta truyền đến một cảm giác đau đớn.

Lâm Thúy Vân lại có thể nghe thấy tiếng hít khí lạnh của người bên cạnh một lần nữa, cả hai người là cô và Lê Chí Sơn quay người nhìn sang phía bên phải cùng một lúc.

“Ai cho anh lá gan dám đụng đến người phụ nữ của tôi?” Người lúc này mở miệng nói chuyện không phải là ai khác mà chính là Lục Mặc.

Thâm.

Anh ta vừa mới đưa hai đứa trẻ ở trong khoang thuyền vũ trụ đi ra thì quay đầu lại đã không thấy Lâm Thúy Vân cũng không có xuất hiện ở vị trí khu nghỉ dưỡng.

Mấy người bọn họ vốn có ý định đến bảo.

tàng khoa học kỹ thuật ở bên ngoài để tìm cô ấy, nhưng mà chưa đi được vài bước thì Lệ Tử Việt đã nhìn thấy Lâm Thúy Vân đang bị ai đó kéo đi.

Sau khi Lục Mặc Thâm nhìn rõ được người kia là ai thì hầu như không có chút do dự nào mà lập tức chạy tới.

Vào giờ phút này, Lục Mặc Thâm đang tăng sức nắm chặt tay của Lê Chí Sơn, với sức mạnh này đã khiến cho Lê Chí Sơn không còn cách nào khác mà phải buông tay của cô ra.

“Đáng hận!”

Cho đến thời điểm thấy tay phải của mình được thả ra thì Lâm Thúy Vân mới phát hiện ta là cổ tay của cô ấy đã đâu đến mức đỏ rực, lại còn để lại mấy cái dấu tay rõ ràng.

Vóc dáng của Mộ Nhất Vì tuy không cao nhưng vẫn có thể liếc mắt nhìn thấy vết thương trên tay của Lâm Thúy Vân, cô bé đau lòng chạy đến kéo tay của Lâm Thúy Vân, thổi thổi nhẹ nhàng vết thương trên tay của cô: “Dì Thúy Vân, con thổi giúp đì một chút, chỉ cần thổi thổi như vậy là sẽ không đau nữa! Nhìn thấy hai đứa nhỏ ấm áp như vậy thì sự tức giận trên gương mặt của Lâm Thúy Vân cũng tiêu tán đi một chút.

Cô ấy mỉm cười quay đầu nhìn Mộ Nhất Ví: “Ngoan quá, dì không bị sao cả, chỉ là một vết thương nhỏ mà thôi, sẽ không đau đâu!”

Mộ Nhất Vi cảm thấy kinh ngạc, cô bé nhìn Lâm Thúy Vân thốt lên: “Dì Thúy Vân, dì thật là dũng cảm! Nếu như cháu mà bị thương như vậy thì sẽ cảm thấy đau đến chảy cả nước mắt mất!”

Mặc dù lúc này Lê Chí Sơn đã buông tay của Lâm Thúy Vân ra nhưng mà tay của anh ta lúc này lại bị Lục Mặc Thâm bóp chặt.

- Chương 1112 | Đọc truyện tranh