"Mười bảy tháng Giêng, nàng đi Chương Hà, nửa tháng sau mới về. Trong nửa tháng này xảy ra một việc."
"Thực ra, thang thuốc an thai nàng thường dùng đã chẳng còn linh nghiệm nữa, cần phải đổi sang phương thuốc khác."
"Nhưng Phương Vân lại sợ hãi chẳng dám đối mặt với câu hỏi 'Tại sao phải đổi thuốc?' của nàng. Bởi vậy, ngày thứ hai sau khi nàng từ Chương Hà trở về, ta đã thức dậy từ rất sớm, đích thân đến Y Thự để lấy thuốc cho nàng, để Phương Vân có thời gian bình tâm."
"Dĩ nhiên, lời nói một phía của Phương Vân, ta không tin. Nên đã lần lượt mời hai vị đại phu Mạnh và Lâm đến hội chẩn."
"Đáng tiếc thay, qua ba lượt hội chẩn, họ cùng Phương Vân đưa ra một kết luận như nhau."
Lời của nam nhân trong điện ngừng lại, phụ nhân chẳng đáp lời, chỉ lặng lẽ nhìn chàng.
Sau một hồi tĩnh lặng, giọng nam nhân lại cất lên: "Nàng gả vào phủ Tư Không đã dùng loại thuốc một lần dùng mãi mãi chăng? Hay là sau khi vào phủ vẫn luôn dùng thuốc?"
"Có lẽ dùng quá nhiều, có lẽ dùng quá lâu, chung quy là đã tổn hại đến nàng rồi."
Phụ nhân cúi đầu, ánh mắt rơi trên chuỗi mười tám hạt bồ đề nơi cổ tay.
"Ta đã nghĩ ra một phương cách, bên mẫu thân cũng đã đồng thuận, nàng hãy cân nhắc xem."
"Dòng chi xa của Lận thị có vài đứa trẻ song thân không toàn vẹn, cuộc sống cũng khốn khó, chúng ta có thể nhận nuôi một đứa. Chi gần cũng được, trực tiếp làm con thừa tự. Nói tóm lại, ta đã chọn lựa một số hài tử, nàng chọn lấy một đứa thông minh, khỏe mạnh, thế nào?"
"Kỳ thực, điều này cũng chẳng có gì là không tốt. Ta từng xem qua y thư, cũng hỏi qua y quan, phụ nhân mang thai sinh nở hiểm nguy vô cùng. Như vậy, nàng cũng có thể đỡ phải chịu đôi phần khổ sở."
"Đến lúc đó, chọn lấy đứa trẻ chưa đầy năm tuổi, nuôi nấng bên cạnh nàng, sau này vẫn sẽ thân thiết với nàng như con ruột."
Nam nhân nói xong liền nắm tay phụ nhân, bước về phía giường.
Phụ nhân rụt rè đi theo, được hai bước thì dừng lại, thốt ra một câu: "Ta muốn một mình tĩnh tâm một chút."
...
Thế rồi, nàng cứ thế tĩnh tâm cho đến tận giờ khắc này.
Ánh trời thu lại, hoàng hôn buông xuống, trong tẩm điện chẳng một bóng người, cũng không thấy chút ánh sáng nào. Tùy Đường chẳng biết từ khi nào đã kiệt sức ngã ngồi trên mặt đất, đôi mắt trống rỗng vô hồn, chỉ có lời Lận Tắc nói với nàng cứ vang vọng bên tai hết lần này đến lần khác.
[Mười bảy tháng Giêng, nàng đi Chương Hà, nửa tháng mới về, trong nửa tháng này xảy ra một việc.]
[Dĩ nhiên, lời nói một phía của Phương Vân, ta không tin. Nên đã lần lượt mời hai vị đại phu Mạnh và Lâm đến hội chẩn.]
[Nàng gả vào phủ Tư Không đã dùng loại thuốc một lần dùng mãi mãi chăng? Hay là sau khi vào phủ vẫn luôn dùng thuốc?]
[Ta đã nghĩ ra một phương cách, bên Mẫu thân cũng đã đồng thuận, nàng hãy cân nhắc xem.]
[Đến lúc đó, chọn lấy đứa trẻ chưa đầy năm tuổi, nuôi nấng bên cạnh nàng, sau này vẫn sẽ thân thiết với nàng như con ruột.]
...
[Thực ra, thang thuốc an thai nàng thường dùng đã chẳng còn linh nghiệm nữa, cần phải đổi sang phương thuốc khác.]
[Đáng tiếc thay, qua ba lượt hội chẩn, họ cùng Phương Vân đưa ra một kết luận như nhau.]
[Có lẽ dùng quá nhiều, có lẽ dùng quá lâu, chung quy là đã tổn hại đến nàng rồi.]
[Ta đã nghĩ ra một phương cách, bên Mẫu thân cũng đã đồng thuận, nàng hãy cân nhắc xem.]
[Điều này cũng chẳng có gì là không tốt. Ta từng xem qua y thư, cũng hỏi qua y quan, phụ nhân mang thai sinh nở hiểm nguy vô cùng. Như vậy, nàng cũng có thể đỡ phải chịu đôi phần khổ sở.]
...
[Ba lượt hội chẩn, kết luận như nhau... Có lẽ dùng quá lâu, chung quy là đã tổn hại đến nàng rồi... Ta đã nghĩ ra một phương cách, nàng hãy cân nhắc xem... Như vậy, nàng cũng có thể đỡ phải chịu đôi phần khổ sở.]
[Nàng hãy cân nhắc xem...]
[Nàng chọn lấy một đứa thông minh, khỏe mạnh...]
[Nuôi nấng dưới đầu gối nàng!]
"Không—" Tùy Đường đột nhiên ôm đầu, thét lên trong bóng tối: "Ta rõ ràng vẫn khỏe mạnh, ta vẫn bình an vô sự!"
Nàng vừa hét vừa giật chuỗi hạt trên tay ném đi, cuống quýt đưa tay bắt mạch của mình, nhưng tâm thần rối loạn, chẳng thể đo được điều gì. Rồi nàng loạng choạng xông đến cửa điện, lao ra khỏi sân, chạy về phía y thự ở góc Tây Bắc.
Vẫn là bộ trang phục nghỉ trưa buổi chiều, búi tóc đã sớm tuột ra, y phục bên ngoài đã cởi, chỉ còn lại lớp trung y, dưới chân ngay cả hài cũng không mang. Cứ thế tóc xõa rũ rượi, y phục xốc xếch chạy trên con đường tuyết tàn chưa tan hết.
"Tránh ra!"
"Tránh ra!"
Thị nữ gọi nàng hay chưởng sự ngăn nàng đều bị nàng quát tháo đẩy lui.
Dọc đường có thị vệ kinh ngạc cúi đầu, chẳng dám nhìn thẳng.
Nàng ngã rồi lại bò dậy, điên cuồng chạy vội vã trong đêm tối mịt mùng, trong đầu chỉ có một ý niệm.
Y quan đã chẩn sai, là họ nhầm lẫn rồi, chẩn lại một lần, chẩn lại một lần nữa, nhất định sẽ phát hiện nàng vẫn bình an vô sự.
Vì cớ gì phải tước đoạt tư cách làm mẹ của nàng?
Vì cớ gì phải tước đoạt vốn liếng để nàng bầu bạn cùng người mình yêu?
Vì cớ gì, vì cớ gì lại phải như thế này?
...
Nàng lại loạng choạng, nhưng không ngã, được một nam nhân vội vàng đến đỡ lấy cánh tay.
"Ta muốn tìm y quan, ta không tin..." Nàng nước mắt nhòa sương nhìn hắn.
"Ta sẽ cho người đi truyền." Hắn ôm ngang eo nàng, vốn định quay về Trường Hinh điện, nhưng bước chân bỗng khựng lại, rồi hắn quay về cung điện của mình ở gần đó hươn.
Người đến là Phương Vân, còn mang theo một chồng y án nàng chưa từng thấy.
Tùy Đường ôm y án không xem, chỉ nhìn hắn trước.
Nhìn hắn bắt mạch xong mở lời, đôi môi trên dưới mở ra khép lại.
Rồi nàng cúi đầu nhìn thẻ tre trong tay, chữ viết trên đó dày đặc.
Thực ra, nàng chẳng nghe rõ lời Phương Vân nói, cũng chẳng nhìn rõ chữ trên thẻ tre; nhưng nàng lại như nghe thấy Phương Vân đang nói gì, cũng như nhận ra nội dung trên thẻ tre.
Bởi lẽ, giữa trưa hôm nay, Lận Tắc đã nói hết với nàng rồi.
Lời nói y hệt.
Sự việc y hệt.
Nàng ngây dại nhìn vị y quan trước mặt, nhìn hồi lâu, trên mặt nổi lên một nụ cười kỳ lạ, cười rồi lại khẽ khàng khép y án, đưa trả cho y.
"Đa tạ Phương y quan đã vất vả." Nàng mỉm cười, ôn hòa điềm đạm như ngày thường: "Ngài lui về nghỉ ngơi đi."
Y quan và thị giả lui ra, trong điện chỉ còn lại hai người.
Nàng như một đứa trẻ phạm lỗi, lặng lẽ cúi gằm đầu.
Bên tai lại vang lên lời của hắn.
Hắn nói: "Dòng chi xa của họ Lận có vài đứa trẻ song thân không toàn vẹn, cuộc sống cũng khốn khó, chúng ta có thể nhận nuôi một đứa. Chi gần cũng được, trực tiếp làm con thừa tự. Nói tóm lại, ta đã chọn lựa một số hài tử, nàng chọn lấy một đứa thông minh, khỏe mạnh, thế nào?"
"Kỳ thực, điều này cũng chẳng có gì là không tốt. Ta từng xem qua y thư, cũng hỏi qua y quan, phụ nhân mang thai sinh nở hiểm nguy vô cùng. Như vậy, nàng cũng có thể đỡ phải chịu đôi phần khổ sở."
"Đến lúc đó, chọn lấy đứa trẻ chưa đầy năm tuổi, nuôi nấng bên cạnh nàng, sau này vẫn sẽ thân thiết với nàng như con ruột."
Nước mắt nàng từng giọt từng giọt rơi xuống, thấm ướt tóc mai, cổ và mu bàn tay Lận Tắc.
Hắn quỳ gối trước mặt nàng, bởi giọt lệ chạm vào mà tấm lưng cứng đờ, cổ lại càng thêm cúi gập, đầu vùi xuống còn thấp hơn nàng. Một lúc lâu sau, giữa những dòng lệ không ngừng của nàng, hắn nâng lấy bàn chân kia của nàng, nghiêm cẩn mà lãnh đạm rửa sạch, bôi thuốc lên vết thương bị đá cứa rách.
Hắn chinh chiến nhiều năm, giữa loạn lạc thời chiến, việc xử lý vết thương đã làm không ít, thường mang theo rất nhiều thuốc quý. Giờ đây, khi nhìn vết thương dài chừng một tấc gần ngón cái nơi lòng bàn chân nàng, nó bị vật sắc bén cứa qua, da thịt hơi cuộn lại, máu tươi thấm ra. Hắn dùng lụa gạc thấm thuốc rượu mà từ từ lau sạch. Thuốc tốt nhưng đau, hắn bèn dùng góc lụa gạc, từng chút một đưa thuốc rượu dọc theo mép vết thương.
Lau một chút, lại ghé sát thổi một hơi.
Hơi ấm từ miệng hắn phả ra vừa nhẹ nhàng vừa ấm áp, xua đi cảm giác đau đớn, chỉ còn lại sự dịu dàng của tình nghĩa.
Sau đó là những vết xước trên mu bàn chân do vấp ngã...
Chẳng biết hắn đã lau rồi thổi như thế bao nhiêu lần, chỉ biết đến cuối cùng, hắn cúi đầu hẳn xuống, đặt một nụ hôn lên mu bàn chân nàng, hôn lên vết thương của nàng.
Trong làn nước mắt nhòa nhoẹt, Tùy Đường nhìn thấy hình dáng thấp hèn ấy của hắn.
Nàng đức mỏng tài hèn, làm gì xứng được như thế?
Nàng rụt chân lại, người ấy lại đến gần, mang vớ vào cho nàng, rồi nhẹ nhàng đặt chân nàng lên tấm thảm nhung.
Nhưng từ đầu đến cuối, hắn vẫn không hề ngẩng đầu lên.
"Chàng..." Tùy Đường từ trên giường bước xuống, quỳ gối ngồi trên mặt đất.
Rõ ràng hắn vẫn có thể có con ruột của chính mình.
Nhưng lại nói cam lòng nhận con thừa tự.
"Chàng không nên cúi đầu, chàng năm nay đã đến tuổi tráng niên..." Tùy Đường không có can đảm nhìn vào mắt hắn, cũng không dám đối diện với hắn, bèn nâng mặt hắn lên ôm vào lòng mình: "Chàng, chàng nạp... Ta... ta giúp chàng nạp..."
[Ta giúp chàng nạp thiếp vậy.]
[Sau này, con của thiếp thất tự nhiên cũng là con của ta.]
[Ta sẽ đối đãi tử tế với họ.]
Nàng tự mình mở lời, sau này vẫn còn có thể tự an ủi mình rằng, hắn chỉ làm theo lời nàng, chưa từng, chưa từng phụ bạc nàng...
Tùy Đường ôm chặt hắn, mở mắt nhìn thế giới này.
Thế giới nằm gọn trong mắt nàng.
Thế gian vốn dĩ là như vậy, thê tử không thể sinh nở thì nạp thiếp cho lang quân để nối dõi tông đường, vốn là chuyện bình thường không gì hơn.
Huống chi hắn vẫn đang ở trong lòng nàng.
Nàng khẽ cười, cúi xuống hôn lên tóc mai của hắn.
Hôn một cái, lời nói từ đáy lòng trào dâng; hôn thêm cái nữa, lời nói cuộn lên đến cổ họng. Nụ hôn khiến người hắn nóng ran, thân thể nàng mềm nhũn, lời nói đã đến bên môi.
Gió đêm đầu xuân tháng Hai ngoài cửa lạnh thấu xương, luẩn quẩn không rời, điên cuồng đập vào cửa sổ. Khiến đèn đuốc trong điện lay động, bấc nến nổ tanh tách, sáp nến chảy dài.
Là rét nàng Bân, còn lạnh hơn cả ngày đông, đóng băng tất cả ngôn từ của nàng.
Tùy Đường vẫn cười, nụ cười nở rộ giữa những giọt nước mắt, tựa như hoa nở đến độ cùng cực.
Nàng không thể nói ra những lời đó.
Nàng dù chỉ một chút cũng không thể chia sẻ hắn cho bất ký phụ nhân nào khác, đó là vấy bẩn tình yêu giữa nàng và hắn.
Nàng cũng không muốn nghe đứa con của hắn với phụ nhân khác chạy đến gọi nàng là "mẫu thân", đó là ức h**p người khác, cũng là sỉ nhục chính nàng.
Lần đầu tiên nàng sinh ra oán hận với hắn, hận hắn đã trao cho nàng tình yêu trọn vẹn không sứt mẻ, dạy nàng trở nên ngây thơ không biết trời cao đất rộng.
Nàng không thể làm được.
Không thể làm được.
Thế là, khi nàng vội vàng trốn chạy khỏi hắn, chỉ còn lại ba chữ rơi bên tai hắn.
"Ta xin lỗi."
*
"Ta xin lỗi."
Nam nhân quỳ trên mặt đất, nhẫn nhịn vị tanh nồng nơi cổ họng, lẩm bẩm mở lời.
Mọi việc đều đang diễn ra đúng như hắn dự liệu.
Thê tử của hắn kiêu hãnh đến mức thà làm ngọc vỡ chứ không chịu làm ngói lành. Lại hiền lương đến nhường kia, sau hơn mười ngày im lặng, cửa chính của Trường Hinh điện lại mở, nàng lần nữa đến cung điện của hắn.
Cuối tháng Hai, thời tiết bắt đầu ấm lên, ánh dương rực rỡ, buổi chiều thậm chí không có một chút gió nào.
Tùy Đường mặc một bộ thâm y ba lớp viền vàng màu vàng đay, tóc búi thùy vân, má hồng phớt nhẹ. Đôi mắt trong vắt vừa đẹp đẽ, vừa mang nỗi thương tâm.
Nàng ăn vận như thường lệ, là để giữ lấy thể diện cho chính mình; không cố ý che giấu dung nhan và nỗi buồn, là vì trước mặt nam nhân này, nàng không cần phải làm thế.
"Ta biết việc Nam phạt sắp đến, chàng ắt hẳn công vụ chồng chất. Chiến trường liên quan đến mạng người, trước sinh tử, những chuyện khác đều chẳng đáng kể. Lẽ ra ta nên sớm báo cho chàng quyết định của mình. Không nên chậm trễ hơn mười ngày lâu đến vậy. Nhưng..."
Nàng không vào trong, chỉ đứng ở cửa điện, bốn phía người hầu đã lui ra, chỉ còn lại ánh dương và cỏ cây.
"Nhưng đã làm lỡ dở chàng nhiều năm rồi, dù sao cũng chẳng còn thiếu những ngày này nữa." Nàng cụp mắt xuống, đưa tay vuốt tóc mai.
Trong ngày nắng ráo trời quang mây tạnh không một chút gió, hành động này càng lộ rõ sự ngượng ngùng. Nàng có chút lúng túng bỏ tay xuống, một lúc sau cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, cả hai tay cũng nâng lên trước ngực, mười ngón tay nâng niu một phong thư.
Hai chữ "Hòa Ly" trên đó rõ ràng và chói mắt.
Nàng đến, trao cho hắn một phong thư hòa ly.
"Được cùng chàng đồng hành trên đoạn đường này khiến ta vô cùng cảm kích, là phước phần của ta. Hôm nay chia ly tại ngã ba đường, là vì ta không có phước phần lớn hơn. Nhưng như vậy đã đủ rồi, ta có thể sống tiếp. Chàng cũng không cần vì ta mà hy sinh vô ích nữa. Ta cầu chúc cho chàng ngày sau không ngừng rộng mở, con cháu đầy đàn. Cũng xin chàng cầu chúc cho ta được bình an vui vẻ, phú quý dồi dào."
Mắt Lận Tắc choáng váng, ngón tay trắng lạnh chạm vào thư phong, hắn nhận lấy.
"Chàng đã nhận thư hòa ly, tức là đã ưng thuận lời thỉnh cầu của ta. Nửa đời trước đã chịu nhiều khổ sở, ta không muốn sống khổ cực thêm nữa. Lần này hòa ly xong, ta không thể quay về Lạc Dương được nữa..."
Đại quân Nam phạt của hắn một khi thắng lợi tự nhiên sẽ quay về Lạc Dương, thẳng tiến kinh đô. Nàng nếu về Lạc Dương chỉ có hai đường. Một là bị Thiên tử nghi ngờ, hắn vẫn yêu thương nàng, nên nàng sẽ bị giữ làm con tin uy h**p hắn; hai là được Thiên tử tin tưởng rằng họ đã cạn tình, nên sẽ ép nàng tuẫn quốc khi thành bị phá. Vì vậy, sau khi hòa ly với hắn, nàng không thể quay về Lạc Dương.
Lận Tắc dĩ nhiên hiểu rõ điều này, lời nói được tiếp lời ngay lúc này.
Hắn nói: "Thư hòa ly này cứ tạm đặt ở chỗ Lệnh quân. Đợi khi ta đoạt được Lạc Dương, hoặc giữa đường chẳng may tử trận, sẽ do Lệnh quân báo cho thiên hạ biết, nàng và ta đã sớm không còn là phu thê."
"Nàng cũng không cần dọn đến nơi khác, tướng phủ này từng là hành cung phong địa của nàng, vẫn luôn là của nàng. Sau khi ta dẫn đại quân đi, a mẫu tự nhiên sẽ đến phủ Trường Sử bầu bạn cùng Thất muội. Ngày sau Nam phạt kết thúc, ta dẫn binh về Lạc Dương, đến lúc đó gia quyến và huynh đệ của ta tự sẽ quay về nơi ấy. Còn nàng, có thể mãi mãi ở lại thành Ký Châu. Ta sẽ để lại đủ vàng bạc châu báu, thị vệ binh giáp, bảo vệ nàng một đời vô ưu."
Tùy Đường nói một tiếng "Đa tạ", rồi lại quay bước mà đi.
Giờ đây, nàng đã bình tĩnh hơn đôi chút, dù khóe mắt vẫn đỏ hoe, nhưng vẫn gắng gượng nhìn về phía hắn, nhìn nam nhân sau hơn mười ngày không gặp đã gầy đi hẳn một vòng. Thấy ánh mắt hắn còn chất chứa ai oán và tự trách hơn cả mình, nàng cuối cùng không kìm được mà đưa tay v**t v* gò má hắn: "Có phải chàng luyến tiếc ta không? Cảm thấy khổ tâm vì ta không thể sinh nở mà phải hòa ly nên sinh ra khổ sở?"
"Đừng tự trách, cũng đừng cay nghiệt với bản thân. Kỳ thực chúng ta đi đến bước này, đối với ta chưa hẳn đã là chuyện không tốt. Dù ta từ nhỏ không được Hoàng thất Tùy Tề nuôi dưỡng, nhưng xét cho cùng, ta vẫn mang họ Tùy, là tỷ đệ cùng mẹ với Thiên tử đương triều, sinh mẫu của ta vẫn còn ở Lạc Dương. Ta nghĩ, nếu thực sự có ngày đó, ta chưa chắc có thể bình thản vô sự ở bên chàng, hưởng thụ vinh quang do binh giáp của chàng chém đổ quốc kỳ của ta mà ban cho ta. Nhưng ta lại không thể ngăn cản bước chân chàng, không thể ngăn cản bước chân chàng vì lê dân mà xua tan u ám, đem lại ánh sáng. Ta không thể."
"Vậy nên, chúng ta chia ly ngày hôm nay vẫn có một chút tốt lành. Ta nghĩ thông được điều này nên mới có thể bước ra khỏi điện để gặp chàng, mong chàng cũng đừng quá tự giam mình trong đau khổ. Chàng sắp xuất chinh, tâm cảnh bình hòa là quan trọng nhất, không nên để tâm tư vướng bận mà ra trận."
Người ấy nói xong những lời này rồi quay gót mà đi, chẳng hề quay đầu nhìn lại.
Chỉ còn lại Lận Tắc nắm chặt phong thư hòa ly, đứng lặng hồi lâu trước cửa.
[Chàng sắp xuất chinh, tâm cảnh bình hòa và lòng không tạp niệm là quan trọng nhất. Ta không thể để chàng nghĩ rằng ta còn đang giận dỗi, không thể để chàng mang theo khúc mắc mà ra chiến trường. Đạo lý này ta vẫn hiểu. Nên ta đến đây để nói rõ với chàng, ta không còn giận nữa...]
Hắn không hiểu sao lại nhớ đến lời Tùy Đường đã nói với hắn khi nàng bất chấp mưa gió đến Đài thành để tiễn chàng xuất binh từ Lạc Dương đến Ký Châu vào năm Sóc Khang năm thứ sáu.
Nhớ đến những lời này, hắn cảm thấy máu huyết toàn thân như sôi trào, vị ngọt tanh nơi cổ họng từng lớp từng lớp cuộn lên. Hắn suýt nữa đã tin những lời nàng nói về sự giằng xé giữa mẫu quốc và hắn, suýt nữa đã tin rằng giữa nỗi thương tâm vô tận nàng thật sự đã được một chút an ủi, thật sự đã bớt đau lòng một chút... Từ khi nàng tháo chiếc vòng tay sinh mẫu tặng, giao phó bản thân, mưu cầu quyền lực để bảo toàn chính mình, uống thuốc cầu con, nàng đã sớm đưa ra lựa chọn rõ ràng giữa Hoàng triều Tùy Tề và hắn, căn bản không tồn tại sự do dự nào.
Chỉ là, trong lúc như thế này, nàng vẫn không quên an ủi hắn.
Sợ hắn lòng dạ bất định khi ra chiến trường, sợ đao kiếm vô tình nơi chiến trận làm thương tổn hắn.
Nàng nói nàng không có phước phần, kỳ thực, người không có phước phần là hắn mới phải.
Ánh mắt hắn tan rã nhìn phong thư, nhìn máu tươi từ miệng phun ra bắn tung tóe trên nét chữ thanh tú của nàng...
So với việc nàng không đau buồn, hắn càng mong nàng được sống yên ổn.
Hắn lau vết máu nơi khóe môi, ngồi xuống án thư, xem xét lại một lượt những gia nhân, ruộng đất và cơ nghiệp đã được an bài để lại Ký Châu, đảm bảo không chút sai sót.
Năm Sóc Khang thứ mười, ngày mùng chín tháng ba, Thái bộc lệnh xem bói, ngày đó là Đại cát.
Năm vạn binh giáp cuối cùng Nam phạt, theo Lận Tắc nhập trú Quán Lưu Hồ, hợp cùng mười lăm vạn Đông Cốc quân đã phân đợt đến đây.
Ngày đầu xuân ấm áp, thân thể Lận Tắc hồi phục, khoác huyền y giáp trụ, cưỡi ngựa mà đi. Khi quay đầu nhìn lại, dung mạo vẫn như xưa, phong thái hào hùng không hề suy giảm. Song chỉ có Thừa Minh tiễn đưa mới nhìn rõ, hắn thường xuyên ngoái đầu, đôi mắt sáng trong đầy vẻ cô độc.
Lận Tắc cũng tự biết, không nên buồn bã như vậy.
Danh phận phu thê của họ đã dứt, hắn không còn tư cách để yêu cầu nàng rửa tay nấu canh, hay xin một chiếc túi bình an do nàng thêu khi xuất chinh nữa.
[Ta là Công chúa, chàng là Tư Không. Trong nhà cao môn vọng tộc như chúng ta, tài vật nào thiếu chi. Phu quân ra trận, xiêm y, lương thực, đều có người lo đủ, chẳng mảy may sầu muộn. Nếu muốn tỏ tâm ý, thì phu nhân cao môn thường tự tay nấu canh, tự tay may áo, gửi tình trong kim chỉ, đượm ái trong canh nóng. Song, những việc này ta rõ ràng chẳng làm nổi.]
Hồi đó mắt nàng có bệnh, không nhìn thấy, không làm được.
Giờ đây, đôi mắt nàng sáng như suối biếc, dù đã làm xong nhưng cũng không còn thân phận để gửi trao.
Dưới bệ cửa sổ gian phía Đông Trường Hinh điện, trên chiếc án kỷ, một bát canh đã hầm suốt đêm vẫn còn bốc hơi, một chiếc túi thơm đã thêu mấy ngày vẫn còn vương máu nơi đầu ngón tay.
Tùy Đường nhìn quanh nội điện trống trải, cất chiếc túi thơm đi, một mình lặng lẽ dùng xong chén canh.
Có lẽ vì đã lâu không ăn uống tử tế, lần này lại dùng quá nhiều, đến cuối cùng, nàng chỉ cảm thấy dạ dày quặn thắt, rồi nôn thốc nôn tháo hết ra ngoài.