Cưng Chiều Tận Tim
Chương 14: Tính kế có chủ đích
Ngoài cửa sổ, ánh đèn đường vàng vọt vụt qua từng ngọn, từng ngọn trước cửa kính xe.
Cố Đình Thâm nói: "Phải rồi, trước đây tôi nghe nói đạo diễn Bành Hoài sắp quay phim mới. Sao rồi? Em có nhận được vai không?"
Trương Tâm Vũ: "Bành Hoài? Chính là vị đạo diễn từng đoạt giải thưởng quốc tế đó à?"
"Ừ."
"Em chỉ là một tiểu minh tinh vô danh, sao mà nhận được kịch bản hay đến vậy chứ? Diễn xuất cũng chẳng tới đâu, nếu nhận vai chỉ sợ bị c.h.ử.i đến mất hết mặt mũi."
"Coi như cũng hiểu chuyện."
"Em đâu có ngốc."
"Nếu em chẳng có gì để mưu cầu thì tốt nhất đừng đến gần người đó. Tuy là đạo diễn nổi tiếng thật, nhưng tôi cũng nghe không ít lời đồn đại."
Trương Tâm Vũ tò mò hỏi: "Đồn đại gì cơ?"
Cố Đình Thâm: "Ví dụ như mấy vụ 'đọc kịch bản đêm khuya' chẳng hạn."
Trương Tâm Vũ giật mình: "Hả?!"
Cố Đình Thâm: "Em hiểu là được rồi. Diễn xuất dở có thể cải thiện, nhưng tuyệt đối đừng làm chuyện khiến tôi coi thường em."
Trương Tâm Vũ hừ một tiếng, lườm trắng mắt: "Đừng có xem thường em! Sớm muộn gì em cũng sẽ giành được Thị hậu bằng chính thực lực!"
Cố Đình Thâm: "Vậy tôi chờ xem."
Lúc này, Hứa Thiệu Kỳ đang ngồi trong phòng riêng của khách sạn Đỉnh Thịnh, dùng bữa với một nhóm người có tiếng trong giới giải trí, trong đó có cả đạo diễn Bành Hoài.
"Tiểu Hứa à, nghe nói cậu thân với Trương Tâm Vũ lắm?" Bành Hoài cầm ly rượu, đầy ẩn ý hỏi.
Hứa Thiệu Kỳ cười cười: "Đạo diễn Bành đúng là nhanh nhạy thật, Trương Tâm Vũ là chị tôi đó, đối xử với tôi như em ruột vậy."
Câu nói vừa khéo léo phủi sạch mọi hiểu lầm có thể có, vừa khiến mối quan hệ giữa hai người trở nên thân thiết, khéo ăn khéo nói khiến Bành Hoài nổi chút hứng thú.
Một vài đại lão khác cười phụ họa: "Gì vậy? Đạo diễn Bành, ngài đang để ý Trương Tâm Vũ à?"
Bành Hoài: "Tôi chỉ thuận miệng hỏi chút thôi." Nói rồi ông ta nâng ly, quay sang mọi người: "Uống tiếp nào! Ai dừng lại là không có thành ý đấy nhé!"
Cả bàn tiệc lại nâng ly cụng nhau, rượu chảy như suối, lời chúc tụng vang không dứt, bầu không khí vô cùng hài hòa.
Bành Hoài đi toilet, Hứa Thiệu Kỳ chờ một lúc rồi cũng đi theo. Đứng trước bồn rửa tay, anh ta vui vẻ chào: "Đạo diễn Bành!"
Bành Hoài liếc nhìn anh ta, cười nói: "Hóa ra là Tiểu Hứa ."
"Nghe nói đạo diễn Bành sắp quay phim b.o.m tấn?"
Bành Hoài lập tức hiểu mục đích của bữa tiệc: "Đúng thế! Không ngờ Tiểu Hứa cậu cũng nhanh nhạy thật."
Quất Tử
"Không dám, không dám!"
Bành Hoài: "Phim này tôi đã phỏng vấn nhiều người nhưng vai nam phụ thứ ba vẫn chưa chốt..."
Hứa Thiệu Kỳ nhanh nhảu giới thiệu: "Thế đạo diễn thấy tôi thế nào?"
Bành Hoài cười nói: "Tiểu Hứa à, cậu môi hồng răng trắng, đẹp trai tinh tế, nếu là con gái thì tốt biết mấy!"
Câu nói đầy hàm ý. Hứa Thiệu Kỳ đáp: "Đạo diễn Bành quá lời rồi."
Bành Hoài: "Trước đây tôi tình cờ xem phim có Trương Tâm Vũ đóng, diễn xuất thì bình thường thôi nhưng nhan sắc lại quá đẹp, đẹp đến mức khiến người ta mơ mộng mãi không quên."
Hứa Thiệu Kỳ: "Chị ấy là người thân của tôi, đối xử với tôi rất tốt. Nếu đạo diễn muốn quen biết, tôi có thể giới thiệu."
Bành Hoài vòng tay ôm vai anh ta: "Chỉ giới thiệu thôi sao đủ? Ít nhất phải mời cô ấy uống chén rượu."
Hứa Thiệu Kỳ tim đập thình thịch: "..."
Bành Hoài: "Tiểu Hứa, cậu nói có phải không?"
Giờ phút này, Hứa Thiệu Kỳ chẳng khác gì miếng thịt trên thớt: "Phải ạ, đạo diễn nói rất đúng!"
Bành Hoài: "Nếu cậu làm xong chuyện này, muốn vai gì tôi cũng cho. Vai nam chính đã chọn rồi tôi cũng đổi được."
Hứa Thiệu Kỳ mừng rỡ: "Thật ạ?!"
Bành Hoài vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Thật, cậu nghĩ tôi là ai chứ? Tôi là Bành Hoài!"
Hứa Thiệu Kỳ cười đáp: "Vâng, em hiểu rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bành Hoài: "Tốt, vậy tôi đợi buổi rượu đó."
Hứa Thiệu Kỳ: "Cứ để em lo."
Ngày mai là ngày bộ phim do Chu Ngôn Sinh đạo diễn sẽ lên sóng, Trương Tâm Vũ vừa xoa tay vừa háo hức. Sau danh tiếng tốt từ bộ phim trước, cô rất kỳ vọng vào lần này.
Cô nhớ rõ Chu Sinh từng nói phim phải nửa năm sau mới chiếu, không rõ vì sao mới bốn tháng đã lên sóng, nghe nói là do có tư bản nâng đỡ.
Mấy hôm nay Kha Kha xin nghỉ vì nghe nói bố cô ấy nhập viện, Trương Tâm Vũ ôm mặt nhìn cảnh xuân ngoài cửa sổ, nhàm chán vô cùng thì điện thoại reo – là Hứa Thiệu Kỳ gọi.
Cô lập tức bắt máy: "Hứa Thiệu Kỳ có chuyện gì?"
Hứa Thiệu Kỳ: "Chị Tâm Vũ, hôm nay em hẹn mấy người bạn trong giới đi hát karaoke, ăn uống vui vẻ, chị đi cùng nhé?"
Trương Tâm Vũ nghĩ nghĩ, vì cũng đang rảnh rỗi nên đồng ý: "Được! Gửi địa chỉ cho chị, chị đến ngay."
Hứa Thiệu Kỳ: "Vâng."
Địa chỉ rất nhanh được gửi đến, cô lái xe đến khách sạn Đỉnh Thịnh – một khách sạn năm sao có phòng karaoke đầy đủ tiện nghi, độ bảo mật cao, cô từng tới vài lần nên rất yên tâm.
Vừa bước vào phòng, Hứa Thiệu Kỳ đã vẫy tay gọi: "Chị! Mau tới đây!"
Trương Tâm Vũ gật đầu bước đến, trong phòng ngoài Hứa Thiệu Kỳ còn có vài tiểu minh tinh trong giới, cô từng gặp vài lần nhưng không nhớ rõ tên.
"Là Trương Tâm Vũ thật kìa?!"
Cô cười mỉm vẫy tay: "Chào mọi người."
"Trời ơi! Hứa Thiệu Kỳ, anh thật sự mời được Trương Tâm Vũ tới! Quá đỉnh rồi!"
Hứa Thiệu Kỳ: "Tôi nói rồi mà, chị Tâm Vũ với tôi thân lắm!" Nói rồi mời cô ngồi xuống, "Chị ngồi đây."
Trương Tâm Vũ ngồi xuống, Hứa Thiệu Kỳ nói: "Mai phim chúng ta đóng chung sẽ phát sóng, vui quá đi, hôm nay cùng ăn mừng nha!"
Trương Tâm Vũ cười: "Hồi chị chuẩn bị lên sóng bộ phim đầu tiên cũng hồi hộp như em bây giờ."
Hứa Thiệu Kỳ: "Vậy hôm nay chị nhất định phải cùng em ăn mừng nha! Được không?" Cậu ta nghiêng đầu nũng nịu. Trương Tâm Vũ nhìn mà nhớ lại ngày xưa, lòng có chút cảm xúc, bèn đồng ý: "Được."
Hứa Thiệu Kỳ đưa cho cô một ly rượu: "Chị ơi, đây là champagne."
Cô nhận lấy: "Ừ."
Tửu lượng của cô chỉ tạm được, nhưng hôm nay tâm trạng tốt, cũng không muốn phá hỏng bầu không khí nên nhận lấy, cô biết uống vài ly thì vẫn ổn.
Hứa Thiệu Kỳ ngọt miệng khiến cô khó mà từ chối.
"Chị muốn nghe bài gì? Em chọn cho chị."
"Cho chị nghe bài Ngày Nắng nhé?"
"Ok!"
Không lâu sau, màn hình lớn phát bài "Ngày Nắng" của Châu Kiệt Luân.
"Ngày xưa, từng có người yêu em rất lâu rất lâu, nhưng gió cứ thổi, cuốn chúng ta xa nhau..."
Chợt cô nhớ lại thời trung học, khi mình đứng trên ban công hát bài này một mình – vẫn là giai điệu ấy, vẫn là lời ấy – nhưng khiến cô đau lòng chính là bức thư tỏ tình năm xưa bị x.é to.ạc ngay trước mặt bao người, rơi đầy trời.
Dù không thích, cũng không cần phải tổn thương người khác như thế. Cô là con người, cũng biết đau.
Càng nghĩ, lòng càng nhói, ly champagne trong tay cũng bị cô uống cạn. Rồi lại không biết từ lúc nào uống thêm mấy ly nữa.
Đầu cô bắt đầu choáng váng.
"Chị? Chị Tâm Vũ?" – Hứa Thiệu Kỳ gọi cô, nhưng cô không đáp, như người mất phương hướng.
Trong miệng cô lẩm bẩm tên một người: "Cố Đình Thâm... Cố Đình Thâm..."
Hứa Thiệu Kỳ ghé sát để nghe rõ hơn, nhưng miệng cô như bị dính keo, lời nói không rõ ràng.
"Cô ấy đang gọi ai vậy?"
"Không biết nữa."
"Sao uống say thế này? Giờ làm sao đây?"
"Để tôi ra quầy lễ tân đặt phòng cho cô ấy nghỉ lại, tránh đưa về rồi bị paparazzi chụp trúng thì rắc rối lắm."
"Ừ ừ, vậy cậu mau đi đi!"
Cố Đình Thâm nói: "Phải rồi, trước đây tôi nghe nói đạo diễn Bành Hoài sắp quay phim mới. Sao rồi? Em có nhận được vai không?"
Trương Tâm Vũ: "Bành Hoài? Chính là vị đạo diễn từng đoạt giải thưởng quốc tế đó à?"
"Ừ."
"Em chỉ là một tiểu minh tinh vô danh, sao mà nhận được kịch bản hay đến vậy chứ? Diễn xuất cũng chẳng tới đâu, nếu nhận vai chỉ sợ bị c.h.ử.i đến mất hết mặt mũi."
"Coi như cũng hiểu chuyện."
"Em đâu có ngốc."
"Nếu em chẳng có gì để mưu cầu thì tốt nhất đừng đến gần người đó. Tuy là đạo diễn nổi tiếng thật, nhưng tôi cũng nghe không ít lời đồn đại."
Trương Tâm Vũ tò mò hỏi: "Đồn đại gì cơ?"
Cố Đình Thâm: "Ví dụ như mấy vụ 'đọc kịch bản đêm khuya' chẳng hạn."
Trương Tâm Vũ giật mình: "Hả?!"
Cố Đình Thâm: "Em hiểu là được rồi. Diễn xuất dở có thể cải thiện, nhưng tuyệt đối đừng làm chuyện khiến tôi coi thường em."
Trương Tâm Vũ hừ một tiếng, lườm trắng mắt: "Đừng có xem thường em! Sớm muộn gì em cũng sẽ giành được Thị hậu bằng chính thực lực!"
Cố Đình Thâm: "Vậy tôi chờ xem."
Lúc này, Hứa Thiệu Kỳ đang ngồi trong phòng riêng của khách sạn Đỉnh Thịnh, dùng bữa với một nhóm người có tiếng trong giới giải trí, trong đó có cả đạo diễn Bành Hoài.
"Tiểu Hứa à, nghe nói cậu thân với Trương Tâm Vũ lắm?" Bành Hoài cầm ly rượu, đầy ẩn ý hỏi.
Hứa Thiệu Kỳ cười cười: "Đạo diễn Bành đúng là nhanh nhạy thật, Trương Tâm Vũ là chị tôi đó, đối xử với tôi như em ruột vậy."
Câu nói vừa khéo léo phủi sạch mọi hiểu lầm có thể có, vừa khiến mối quan hệ giữa hai người trở nên thân thiết, khéo ăn khéo nói khiến Bành Hoài nổi chút hứng thú.
Một vài đại lão khác cười phụ họa: "Gì vậy? Đạo diễn Bành, ngài đang để ý Trương Tâm Vũ à?"
Bành Hoài: "Tôi chỉ thuận miệng hỏi chút thôi." Nói rồi ông ta nâng ly, quay sang mọi người: "Uống tiếp nào! Ai dừng lại là không có thành ý đấy nhé!"
Cả bàn tiệc lại nâng ly cụng nhau, rượu chảy như suối, lời chúc tụng vang không dứt, bầu không khí vô cùng hài hòa.
Bành Hoài đi toilet, Hứa Thiệu Kỳ chờ một lúc rồi cũng đi theo. Đứng trước bồn rửa tay, anh ta vui vẻ chào: "Đạo diễn Bành!"
Bành Hoài liếc nhìn anh ta, cười nói: "Hóa ra là Tiểu Hứa ."
"Nghe nói đạo diễn Bành sắp quay phim b.o.m tấn?"
Bành Hoài lập tức hiểu mục đích của bữa tiệc: "Đúng thế! Không ngờ Tiểu Hứa cậu cũng nhanh nhạy thật."
Quất Tử
"Không dám, không dám!"
Bành Hoài: "Phim này tôi đã phỏng vấn nhiều người nhưng vai nam phụ thứ ba vẫn chưa chốt..."
Hứa Thiệu Kỳ nhanh nhảu giới thiệu: "Thế đạo diễn thấy tôi thế nào?"
Bành Hoài cười nói: "Tiểu Hứa à, cậu môi hồng răng trắng, đẹp trai tinh tế, nếu là con gái thì tốt biết mấy!"
Câu nói đầy hàm ý. Hứa Thiệu Kỳ đáp: "Đạo diễn Bành quá lời rồi."
Bành Hoài: "Trước đây tôi tình cờ xem phim có Trương Tâm Vũ đóng, diễn xuất thì bình thường thôi nhưng nhan sắc lại quá đẹp, đẹp đến mức khiến người ta mơ mộng mãi không quên."
Hứa Thiệu Kỳ: "Chị ấy là người thân của tôi, đối xử với tôi rất tốt. Nếu đạo diễn muốn quen biết, tôi có thể giới thiệu."
Bành Hoài vòng tay ôm vai anh ta: "Chỉ giới thiệu thôi sao đủ? Ít nhất phải mời cô ấy uống chén rượu."
Hứa Thiệu Kỳ tim đập thình thịch: "..."
Bành Hoài: "Tiểu Hứa, cậu nói có phải không?"
Giờ phút này, Hứa Thiệu Kỳ chẳng khác gì miếng thịt trên thớt: "Phải ạ, đạo diễn nói rất đúng!"
Bành Hoài: "Nếu cậu làm xong chuyện này, muốn vai gì tôi cũng cho. Vai nam chính đã chọn rồi tôi cũng đổi được."
Hứa Thiệu Kỳ mừng rỡ: "Thật ạ?!"
Bành Hoài vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Thật, cậu nghĩ tôi là ai chứ? Tôi là Bành Hoài!"
Hứa Thiệu Kỳ cười đáp: "Vâng, em hiểu rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bành Hoài: "Tốt, vậy tôi đợi buổi rượu đó."
Hứa Thiệu Kỳ: "Cứ để em lo."
Ngày mai là ngày bộ phim do Chu Ngôn Sinh đạo diễn sẽ lên sóng, Trương Tâm Vũ vừa xoa tay vừa háo hức. Sau danh tiếng tốt từ bộ phim trước, cô rất kỳ vọng vào lần này.
Cô nhớ rõ Chu Sinh từng nói phim phải nửa năm sau mới chiếu, không rõ vì sao mới bốn tháng đã lên sóng, nghe nói là do có tư bản nâng đỡ.
Mấy hôm nay Kha Kha xin nghỉ vì nghe nói bố cô ấy nhập viện, Trương Tâm Vũ ôm mặt nhìn cảnh xuân ngoài cửa sổ, nhàm chán vô cùng thì điện thoại reo – là Hứa Thiệu Kỳ gọi.
Cô lập tức bắt máy: "Hứa Thiệu Kỳ có chuyện gì?"
Hứa Thiệu Kỳ: "Chị Tâm Vũ, hôm nay em hẹn mấy người bạn trong giới đi hát karaoke, ăn uống vui vẻ, chị đi cùng nhé?"
Trương Tâm Vũ nghĩ nghĩ, vì cũng đang rảnh rỗi nên đồng ý: "Được! Gửi địa chỉ cho chị, chị đến ngay."
Hứa Thiệu Kỳ: "Vâng."
Địa chỉ rất nhanh được gửi đến, cô lái xe đến khách sạn Đỉnh Thịnh – một khách sạn năm sao có phòng karaoke đầy đủ tiện nghi, độ bảo mật cao, cô từng tới vài lần nên rất yên tâm.
Vừa bước vào phòng, Hứa Thiệu Kỳ đã vẫy tay gọi: "Chị! Mau tới đây!"
Trương Tâm Vũ gật đầu bước đến, trong phòng ngoài Hứa Thiệu Kỳ còn có vài tiểu minh tinh trong giới, cô từng gặp vài lần nhưng không nhớ rõ tên.
"Là Trương Tâm Vũ thật kìa?!"
Cô cười mỉm vẫy tay: "Chào mọi người."
"Trời ơi! Hứa Thiệu Kỳ, anh thật sự mời được Trương Tâm Vũ tới! Quá đỉnh rồi!"
Hứa Thiệu Kỳ: "Tôi nói rồi mà, chị Tâm Vũ với tôi thân lắm!" Nói rồi mời cô ngồi xuống, "Chị ngồi đây."
Trương Tâm Vũ ngồi xuống, Hứa Thiệu Kỳ nói: "Mai phim chúng ta đóng chung sẽ phát sóng, vui quá đi, hôm nay cùng ăn mừng nha!"
Trương Tâm Vũ cười: "Hồi chị chuẩn bị lên sóng bộ phim đầu tiên cũng hồi hộp như em bây giờ."
Hứa Thiệu Kỳ: "Vậy hôm nay chị nhất định phải cùng em ăn mừng nha! Được không?" Cậu ta nghiêng đầu nũng nịu. Trương Tâm Vũ nhìn mà nhớ lại ngày xưa, lòng có chút cảm xúc, bèn đồng ý: "Được."
Hứa Thiệu Kỳ đưa cho cô một ly rượu: "Chị ơi, đây là champagne."
Cô nhận lấy: "Ừ."
Tửu lượng của cô chỉ tạm được, nhưng hôm nay tâm trạng tốt, cũng không muốn phá hỏng bầu không khí nên nhận lấy, cô biết uống vài ly thì vẫn ổn.
Hứa Thiệu Kỳ ngọt miệng khiến cô khó mà từ chối.
"Chị muốn nghe bài gì? Em chọn cho chị."
"Cho chị nghe bài Ngày Nắng nhé?"
"Ok!"
Không lâu sau, màn hình lớn phát bài "Ngày Nắng" của Châu Kiệt Luân.
"Ngày xưa, từng có người yêu em rất lâu rất lâu, nhưng gió cứ thổi, cuốn chúng ta xa nhau..."
Chợt cô nhớ lại thời trung học, khi mình đứng trên ban công hát bài này một mình – vẫn là giai điệu ấy, vẫn là lời ấy – nhưng khiến cô đau lòng chính là bức thư tỏ tình năm xưa bị x.é to.ạc ngay trước mặt bao người, rơi đầy trời.
Dù không thích, cũng không cần phải tổn thương người khác như thế. Cô là con người, cũng biết đau.
Càng nghĩ, lòng càng nhói, ly champagne trong tay cũng bị cô uống cạn. Rồi lại không biết từ lúc nào uống thêm mấy ly nữa.
Đầu cô bắt đầu choáng váng.
"Chị? Chị Tâm Vũ?" – Hứa Thiệu Kỳ gọi cô, nhưng cô không đáp, như người mất phương hướng.
Trong miệng cô lẩm bẩm tên một người: "Cố Đình Thâm... Cố Đình Thâm..."
Hứa Thiệu Kỳ ghé sát để nghe rõ hơn, nhưng miệng cô như bị dính keo, lời nói không rõ ràng.
"Cô ấy đang gọi ai vậy?"
"Không biết nữa."
"Sao uống say thế này? Giờ làm sao đây?"
"Để tôi ra quầy lễ tân đặt phòng cho cô ấy nghỉ lại, tránh đưa về rồi bị paparazzi chụp trúng thì rắc rối lắm."
"Ừ ừ, vậy cậu mau đi đi!"
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận