Cưng Chiều Tận Tim

Chương 11: Sự thật được phơi bày

Chuyện trên mạng yêu cầu Trương Tâm Vũ rút khỏi giới giải trí đang ầm ĩ khắp nơi. Nửa đêm không ngủ được, chẳng hiểu sao Trương Tâm Vũ – người vốn chỉ cần chạm gối là ngủ lại bị mất ngủ. Cô nhìn sang thấy Kha Kha đang ngủ say, không đành lòng đ.á.n.h thức nên liền cầm điện thoại bên cạnh nghịch chơi.

Ánh sáng màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt thanh tú của cô, lúc mở Weibo thì hot search lập tức đập thẳng vào mắt.

"Cái gì?!" Cô bỗng nhớ ra Khắc Khắc đang ngủ, liền đưa tay bịt miệng mình lại, nhưng đã muộn, Kha Kha ngáp một cái hỏi:

"Chị Tâm Vũ, chị sao vậy?"

Trương Tâm Vũ áy náy: "Em tỉnh rồi à?"

Kha Kha: "Vâng." Nhìn màn hình điện thoại sáng trưng, Kha Kha lập tức cảm thấy có chuyện không ổn.

Cô bật dậy bước đến gần: "Chị Tâm Vũ, chị không sao chứ?"

Trương Tâm Vũ mỉm cười lắc đầu: "Không sao, chuyện nhỏ thế này làm sao khiến chị buồn được."

Đợi đến khi đêm khuya yên tĩnh, Khắc Khắc đã ngủ, Tâm Vũ giả vờ ngủ say rồi trùm chăn kín mít. Nghĩ đến đoạn tin tức vừa thấy, cô âm thầm rơi nước mắt.

Cô thì thầm: "Tôi biết diễn xuất của mình chưa tốt, nhưng tôi thật sự đã cố gắng rồi. Tôi chưa từng hại ai cả, tại sao mọi người lại đối xử với tôi như vậy..."

Cô khóc đầy đau lòng nhưng vẫn cố nén tiếng, đến cả chăn cũng run lên theo từng nhịp nức nở.

Mà cô không hề hay biết, lúc này Cố Đình Thâm đang đứng ngay bên giường, lặng lẽ nghe từng lời thổn thức của cô...

Anh bước đi dưới tầng khu điều trị nội trú, gọi điện cho Chu Tần:

"Tra đến đâu rồi?"

Chu Tần: "Cố tổng, đã lục soát khắp hiện trường nhưng không có đoạn video nào cả."

"Tra tiếp! Tôi không tin lại không có bản gốc của đoạn video đó!"

"Vâng."

Hôm sau, Cố Đình Thâm đang ngồi trong thư phòng ở nhà thì có cuộc gọi từ một số lạ. Anh hơi nghi ngờ nhưng vẫn bắt máy:

"Alo?"

Đầu dây bên kia là một giọng nói quen thuộc – Phùng Dược:

"Cố tổng, anh còn nhớ tôi không?"

Cố Đình Thâm cười khẽ, anh là người trí nhớ cực tốt, kể cả giọng nói cũng không quên.

"Nhớ. Anh là Phùng Dược."

Phùng Dược cười: "Tôi biết hiện giờ anh đang rất sốt ruột muốn tìm một đoạn video đúng không?"

Cố Đình Thâm cười nhạt: "Anh rõ thật. Nói đi, anh muốn bao nhiêu?"

Phùng Dược: "Cố tổng quả nhiên dứt khoát. Nhưng chuyện này nên gặp mặt nói rõ."

"Được."

Buổi chiều, Cố Đình Thâm đến phòng trà do Phùng Dược hẹn trước. Vừa ngồi xuống, Phùng Dược đã lên tiếng:

"Nơi này tôi quen, bảo mật tốt."

Cố Đình Thâm cong môi: "Video đâu?"

Phùng Dược lấy USB ra lắc lắc: "Tôi đảm bảo không có bản sao."

"Muốn bao nhiêu?"

Phùng Dược giơ ba ngón tay: "Con số này."

"Đưa video, tiền sẽ chuyển vào tài khoản ngay."

"Cảm ơn."

Cố Đình Thâm nói: "Sau này chỉ cần là chuyện liên quan đến Trương Tâm Vũ, đều báo cho tôi."

Phùng Dược nhìn tiền vừa vào tài khoản, gật đầu hài lòng:

"Hiểu rồi!"

Cố Đình Thâm về đến công ty, đưa USB cho Chu Tần:

Quất Tử

"Phát tán ra đi. Nhờ các tài khoản PR, người nổi tiếng đăng lại cho rộng rãi."

"Rõ."

Chu Tần vừa mở máy tính, lập tức thấy một đoạn video khác. Anh vội vàng báo cáo:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cố tổng, anh xem cái này!" Anh đưa điện thoại cho Cố Đình Thâm, trong video là một người bình thường đang nói:

Liên Kỳ: "Gần đây mạng lan truyền video Trương Tâm Vũ mắng người ở phim trường là giả. Giọng nói trong video là cắt ghép, không phải của chị ấy. Tại sao tôi biết? Vì người đứng trước nhân viên ghi chép trong video chính là tôi. Hôm đó tôi chờ quay cả buổi không có phân cảnh nào, thời tiết lại lạnh, người tôi không khỏe nên ra hỏi thì bị c.h.ử.i. Đúng lúc đó chị Tâm Vũ đi ngang qua, thấy được mọi chuyện nên lên tiếng bênh vực. Từ đầu đến cuối, chị ấy không hề x.úc p.hạ.m ai. Chị ấy là người rất tốt, rất t.ử tế. Mong mọi người đừng hiểu lầm chị ấy."

Video nhanh ch.óng lên hot search, nhưng cư dân mạng vẫn không tin lời cô, phần bình luận toàn là c.h.ử.i rủa.

Trương Tâm Vũ mắt sưng đỏ xem đoạn video, thấy người lên tiếng giúp mình lại là Liên Kỳ thì vô cùng cảm động.

"Không ngờ lại là cô ấy lên tiếng vì mình."

Chưa đầy một lúc sau, một đoạn video khác cũng leo thẳng lên top tìm kiếm. Khắc Khắc gọi to:

"Chị Tâm Vũ, chị mau xem video này!"

Tâm Vũ lập tức mở lên, lần này mới là đoạn ghi hình chân thực lúc đó, lời cô nói đều được ghi rõ, đúng như lời Liên Kỳ mô tả.

Điều này đã chứng minh cô không nói dối.

Tuy vậy, dân mạng vẫn chưa chịu tin. Họ cho rằng video có thể ghép, người cũng có thể thuê đóng giả...

Lúc này, chị đại Thẩm Dịch ra tay đúng lúc, cho đăng chứng cứ âm thanh bị cắt ghép do kỹ thuật viên điều tra, kèm theo thư từ luật sư, tuyên bố sẽ truy tìm người bịa đặt và xử lý theo pháp luật.

Dư luận đảo chiều. Cuối cùng, mọi chuyện cũng sáng tỏ.

Tâm Vũ thở phào nhẹ nhõm.

Kha Kha thấy sắc mặt chị đã thư thái liền gợi ý:

"Chị Tâm Vũ, chuyện giải quyết xong rồi, hay là mình đặt gì ngon ngon ăn mừng đi?"

Tâm Vũ hớn hở: "Được đó! Đồ chiên của ông Vương! Cấp độ cay nhất nha!"

Hai ngày sau, Tào Lực bị cảnh sát mời về đồn điều tra. Sự việc cuối cùng cũng rõ ràng: Hóa ra hắn vì muốn trả thù Tâm Vũ nên dựng chuyện.

Từ sau chuyện này, Thẩm Dịch nghiêm khắc dạy dỗ Tâm Vũ một trận, đến mức tai cô như mọc kén, phải hứa đi hứa lại sẽ cẩn trọng, không để chuyện tương tự xảy ra nữa.

Rời khỏi công ty, Tâm Vũ đi giày cao gót quay về xe mình. Khắc Khắc cười tươi dúi vào tay cô một chiếc hộp quà to bự.

"Chị Tâm Vũ, đây là quà fan gửi."

Tâm Vũ ngạc nhiên: "Cảm ơn họ quá! Tốt với mình thật đấy."

Cô mở hộp quà, bên trong là một hộp hạc giấy đầy ắp cùng một tấm thiệp. Cô cầm lên đọc, dòng chữ viết:

"Tâm Vũ, dù có chuyện gì xảy ra, chúng em vẫn luôn ở bên chị."

Tâm Vũ áp c.h.ặ.t tấm thiệp lên n.g.ự.c: "Fan của chị thật sự rất tuyệt!"

Kha Kha chọc ghẹo: "Chị cảm động kìa!" Cô lại đưa ra thêm một chiếc hộp màu đen:

"Cái này là quà của fan cứng gửi riêng đấy."

Tâm Vũ mở ra, bên trong là đôi khuyên tai hình lông vũ gắn đá lam lấp lánh:

"Trời ơi! Đẹp quá!"

"Đeo thử đi!" Khắc Khắc hào hứng cổ vũ.

"Thôi được rồi!" Thấy Kha Kha trông đợi như vậy, cô gỡ đôi bông tai ngọc trai đang đeo xuống và thay đôi này vào:

"Có đẹp không?"

Kha Kha giơ ngón cái: "Đẹp xỉu!"

Tâm Vũ thở dài: "Cậu ấy lúc nào cũng tốn kém thế này..."

"Vì người ta thích chị mà." Khắc Khắc nói.

"Nhưng quý giá quá, chị áy náy lắm."

Kha Kha hiểu. Với Trương Tâm Vũ, làm diễn viên không phải để kiếm tiền, mà là theo đuổi ước mơ.

"Kha Kha, sau này nếu cậu ấy tặng đồ đắt nữa, em cứ từ chối giúp chị nhé."

"Nhưng... như vậy có ổn không... Lỡ người ta giận rồi quay xe thì sao? Fan lớn như vậy không dễ chọc vào đâu."

Tâm Vũ nghĩ cũng phải, đành thở dài. Rồi như nghĩ ra gì đó, cô nói:

"Hay thế này đi, em cùng chị ra trung tâm thương mại chọn ít đồ, gửi lại cậu ấy để đáp lễ nhé?"

Kha Kha gật đầu: "Ý hay đó!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Cưng Chiều Tận Tim - Chương 11 | Đọc truyện chữ