Cực Phẩm Ở Rể - Lâm Vũ Giang Nhan
Chương 961
Chương 961:
Hướng Nam Thiên tiêu sái cười, nói: "Chiến thần có thể bị người ta đánh - thành thê này sao?!”
"Ông chắc chắn bị tiểu nhân đánh lén thôi!" Lâm Vũ vẻ mặt chắn định nói, "Lúc cháu kiểm tra vết thương của, ông có để ý, vết thương của ông rất thăng, hơn nữa còn không có một vết rách nào, chắc hẳn là lúc không ¡ đề phòng bị người ta đâm trúng, tại cháu đoán không nhằm, người làm ông bị thương, chắc chăn là người quen ông rât tin tưởng!”
Anh vừa dứt lời, khuôn mặt già nua của Hướng Nam Thiên nhất thời mang theo tia thương cảm, híp mắt.
nhìn đăng xa, cô họng giật giật, muốn nói lại thôi.
"Sự phụ, vẫn cứ để Hà tiên sinh giúp ngài chữa trị trước đi!" Bộ Thừa thây sư phụ đau lòng như vậy, liền đồi sang đề tài khác.
"Đúng rồi, Hướng lão, cứ đề cháu chưa trị cho ông trước đi!" Lâm Vũ vội nói, cháu đã điều chế ra phương thuốc có thể giải độc này rồi, không đến một tháng, cháu sẽ có thể tiêu trừ hết độc trong người ông, ba tháng nữa, ông có thê đứng dậy trở lại!”
“Cậu... Cậu nói gì cơ?!”
Hướng Nam Thiên lộp bộp trong đâu, vô cùng kinh ngạc nhìn Lâm Vũ, trong con mát sâu hoãm bỗng sáng rực nóng hồi như trở về thời niên thiếu.
Lâm Vũ thấy thần sắc ông kinh ngạc, vẫn còn tưởng mình nói sai điều gì, nghỉ ngờ nói: "Cháu nói chưa đây ba tháng ông có thể đi lại được rồi, ông...
ông không muốn sao?!"
Trong khi tứ chỉ ông dần suy nhược, ông đã nhiều lần nghĩ đến tự sát, nhưng đều bị cập dưới như Bộ Thừa ngăn cản, vệ sau ông hoàn toàn ngôi trên xe lăn, đều tự sắt còn không thể, chính thức trở thành một phê nhân!
Ông không khỏi tự cảm thấy có chút - buôn cười và châm chọc, Hướng Nam Thiên ông đây uy danh hiển hách khắp chôn, biệt bao người nghe đến tên ông đều sợ mất nhưng lại không ngờ răng, kết quả là, ông lại rơi vào kết cục mang danh "người chết". phê vật!
Vậy nên Lâm Vũ nếu như có thể giúp ông đứng dậy trở lại, không khác nào đã giúp ông hồi sinhl "Hà tiên sinh, nêu cậu có thể giúp sư phụ tôi đứng dậy. trở lại, Bộ Thừa tôi, cả đời này, nguyện liều chết vì cậu!”
Bộ Thừa cúi người, vô cùng cảm kích nói với Lâm Vũ. Anh từ nhỏ đã không cha không mẹ, chính sư phụ anh đã nuôi anh lón lên, đôi với anh mà nói, Hướng Nam Thiên không chỉ là sự phụ, mà còn là người cha của mình, vậy nên, nếu Lẫm Vũ có thể cứu khỏi bố của anh, anh nguyện trả lại bất cứ giá nào.