"Đòi liều với ta, ông xứng chắc?" Lý Quân tát thẳng vào mặt ông ta.

Thanh kiếm vừa đâm ra đã bị đánh nát vụn, rồi cái tát giáng xuống mặt Du trưởng lão.

Chát! Xương hàm vỡ vụn, răng văng ra lẫn máu, chẳng biết rụng bao nhiêu chiếc.

"Dám hống hách với tôi, hôm nay để tôi dạy cho ông cách làm người."

Lý Quân tóm cổ áo nhấc bổng Du trưởng lão lên, rồi xoay tít như chong chóng.

Sau đó ném thẳng ông ta vào cột đá trong phòng.

Đầu ông ta đủ cứng để đánh sứt cả một góc cột, rơi xuống đất thì chỉ còn thoi thóp.

"Bây giờ nói xem, ngọc bội là của ai?"

Du trưởng lão vội nói: "Của ... của ... ngọc bội là của ngài ... "

Lúc này ông ta đã bị dọa vỡ mật.

Thanh niên trước mắt quá đáng sợ, ông ta hoàn toàn không có sức phản kháng.

Gio ông ta vừa hoi han vừa khiep sợ, chỉ mong giao ngọc bội ra rồi Lý Quân tha mạng cho mình.

"Thế mới ngoan." Lý Quân cầm lấy ngọc bội.

Đúng lúc Du trưởng lão lóe lên tia hy vọng thì Lý Quân dẫm mạnh chân nghiền nát lồng ngực của ông ra. Du trưởng lão hoàn toàn hóa thành một xác chết.

Giết xong Du trưởng lão, Lý Quân mới đưa ngọc bội Song Ngư cho Mộc Tinh.

Dì Mộc Tinh, ngọc bội của dì đây. Về sau đừng tin bọn người này nữa, hơn nữa tôi không cần dựa dẫm vào bất cứ thế lực nào."

Tới khi Lý Quân đưa ngọc bội tới trước mặt, Mộc Tinh mới hoàn hồn, vẻ sợ hãi trong mắt bà đã hóa thành mừng như điên.

"Lý ... Lý Quân, hiện cậu đang ở cảnh giới nào vậy?"

"Chắc là Bán Bộ Thần Cảnh." Lý Quân nói.

Mộc Tinh hoàn toàn chấn động.

Quả nhiên, không đạt Bán Bộ Thần Cảnh thì làm sao giết nổi Du trưởng lão.

Mộc Tinh không nhận lấy ngọc bội, mà đẩy trả lại cho Lý Quân: "Vốn tôi nghĩ với tuổi tác và thực lực hiện giờ của cậu, e không gánh nổi những gì liên quan đến ngọc bội này, sợ rước họa cho cậu. Nhưng giờ xem ra tôi đã lo xa. Ban đầu tôi định giao nó cho cậu, cậu nhận lấy đi."

"Tôi không thể nhận." Lý Quân lập tức từ chối.

Mộc Tinh xua tay: "Ngọc bội này ở trong tay người không đủ thực lực thì chỉ là mầm tai họa. Cậu cầm đi, sau này biết đâu mẹ con tôi còn phải nhờ cậu che chở."

Lý Quân không phải người vòng vo, thấy Mộc Tinh nói rất chân thành nên anh cũng không từ chối nữa, thu ngọc bội vào.

"Chuyện về ngọc bội, khi đó tôi chỉ nói cho sư huynh của ta là Trương Tể biết. Nào ngờ Trương Tể đã sớm đầu phục Ma Môn, ông ta không chút do dự dùng bí mật này đổi lấy chức Phủ chủ Địa Phủ, vì thế tôi cũng bị giam cầm, thậm chí bị phế tu vi."

"Lần này thoát ra được, tôi trở về Thanh Vân Tông ở Chư Thánh Địa, vốn định cầu xin tông chủ cho cậu nhập tông. Nào ngờ biết tôi đã mất tu vi, Thanh Vân Tông đóng cửa không tiếp tôi, tôi không thể gặp được tông chủ. Hết cách, tôi chỉ đành dùng ngọc bội Song Ngư để mua chuộc Du trưởng lão."

"Ra là vậy." Tới lúc này Lý Quân mới hiểu tường tận đầu đuôi.

"Di tích nằm ở Chư Thánh Địa, tại một nơi gọi là U Hồn Cốc ... "

Cực Phẩm Chiến Long - Lý Quân (FULL) - Chương 1471 | Đọc truyện chữ