Những ngày kế tiếp bình lặng đến không ngờ.

Không có khảo tra nghiêm hình, cũng chẳng có thêm buổi thẩm vấn nào. Lý Trọng Tiêu dường như bị lãng quên ở nơi góc khuất sâu nhất của ngục cung nghiêm cẩn này, y không có cách nào nắm bắt tin tức bên ngoài, chỉ có những phần cháo trắng thức nhắm thanh đạm đưa đến đúng giờ mỗi ngày nhắc nhở y rằng thời gian vẫn đang trôi.

Y trái lại thấy tự tại vô cùng, thân thể tuy còn hư nhược, nhưng sau khi cơn sốt cao lui đi, căn cơ tôi luyện võ nghệ nhiều năm của nguyên chủ bắt đầu hiển lộ. Y thử vận động gân cốt trong lao phòng chật hẹp, cảm nhận sức mạnh lạ lẫm mà cường hãn từ trong ký ức cơ bắp mang lại. Cảm giác này mới mẻ lại tinh vi, tựa hồ như tình cờ có được một dàn máy tính cấu hình đỉnh cao, nhưng đáng tiếc y lại là một kẻ tay mơ chỉ biết chơi trò rắn săn mồi.

Phần lớn thời gian y đều dùng để sắp xếp lại cốt truyện tiếp theo của nguyên tác trong đầu. Dù ngày thường có chút tùy hứng, nhưng Lý Trọng Tiêu đối với công việc vẫn vô cùng tận tâm. Lúc đó ngoài việc thông thuộc cốt truyện, y còn viết tiểu truyện nhân vật rất chi tiết cho mấy nhân vật chính. Mà ngay cả khi gạt bỏ yếu tố ngẫu nhiên trùng tên với mình, thì “Lý Trọng Tiêu” bản gốc trong câu chuyện này vẫn là nhân vật mà y cảm thấy thú vị nhất, đáng để khai thác nhất khi chuyển thể kịch bản.

Nguyên tác vốn xuất phát từ góc nhìn của Liễu Du, “Lý Trọng Tiêu” tuy là “công chính” cuối cùng ôm được mỹ nhân về dinh, nhưng thực chất trọng tâm đất diễn trong toàn bộ câu chuyện lại không quá nhiều.

Sau khi mất đi quyền thế, võ công bị phế và đày ra biên ải, “Lý Trọng Tiêu” đã biến mất khỏi mạch truyện một khoảng thời gian dài. Đó là lúc bắt đầu những ân oán tình thù giữa Liễu Du và Lý Trọng Tân, đan xen một vài biến động triều đường và mấy nam phụ thầm mến Liễu Du. “Lý Trọng Tiêu” chủ yếu xuất hiện trong những hồi ức đầy áy náy và thống khổ của Liễu Du. Mãi cho đến khi ngoài quan ải xuất hiện một vị đại Khả Hãn Đột Mộc Trác Đa thống nhất các bộ tộc thảo nguyên, ngoại tộc rầm rộ xâm nhập phía nam, Tĩnh triều mấy lần bại trận, tổn binh hại tướng. Thấy cảnh không còn tướng để cử đi, tòa nhà lớn sắp đổ, Liễu Du mới đích thân đi triệu hồi “Lý Trọng Tiêu”, cầu xin y buông bỏ ân oán cá nhân, cứu vãn giang sơn, cứu vớt bách tính khỏi cảnh lầm than.

“Lý Trọng Tiêu” mang theo thân xác tàn tạ, khoác giáp cầm quân, chỉnh đốn quân bị, dọc đường thế như chẻ tre, đoạt lại tám quận Tân Xuyên bị ngoại tộc chiếm đóng, sau đó đẩy lui quân địch ba ngàn dặm và tại trận chiến cuối cùng ở Ngọc Môn Quan đã một tên bắn chết Đột Mộc Trác Đa. Từ đó đại cục đã định, tàn binh bại tướng còn lại của các bộ tộc thảo nguyên hốt hoảng tháo chạy về quan ngoại, trong thời gian ngắn khó lòng tạo thành thế lực.

Sau khi dẹp xong ngoại xâm, triều đình hạ chỉ để “Lý Trọng Tiêu” một mình về kinh báo cáo công tác.

“Lý Trọng Tiêu” chém chết thái giám tuyên chỉ Tôn Phúc, lấy danh nghĩa “thanh quân trắc”, dẫn đại quân áp sát kinh thành, yêu cầu lão Hoàng đế tra xét lại vụ án y bức cung mưu phản năm xưa, phế Thái tử, tru di nịnh thần, trả lại công đạo cho những thân hữu cũ bị y liên lụy mà vào ngục chết oan.

Tĩnh Quốc đại loạn, thấy uy h**p không xong mà lợi dụ cũng thất bại, triều đình buộc phải giết một nhóm quan viên từng tham gia thanh trừng vây cánh cũ của “Lý Trọng Tiêu”. Lão Hoàng đế cũng là kẻ biết co biết duỗi, lập tức tống Lý Trọng Tân vào ngục cung, tuyên bố ngày đó mình bị tiểu nhi tử che mắt, nguyện lập lại “Lý Trọng Tiêu” làm Thái tử, còn việc xử trí Lý Trọng Tân thế nào đều giao cho Tân thái tử quyết định.

Lúc này “Lý Trọng Tiêu” binh quyền nắm trong tay, lại mang chiến công hiển hách cứu quốc, lão Hoàng đế buộc phải cúi đầu. Tính mạng của Lý Trọng Tân và Liễu Du cũng chỉ nằm trong một ý niệm của y.

Ngay tại yến tiệc giao quyền hòa thuận vui vẻ ấy, lão Hoàng đế như một người cha hiền từ gọi y đến trước mặt, ôn tồn hỏi han:

— Trong lòng hoàng nhi, liệu còn oán hận phụ hoàng không?

“Lý Trọng Tiêu” chậm rãi ngước mắt, gằn từng chữ trả lời:

— Hận thấu xương tủy.

Lão Hoàng đế còn chưa kịp kinh ngạc, “Lý Trọng Tiêu” đã đâm lưỡi dao giấu kỹ trong cổ tay vào trái tim kẻ trước mặt.

Thiên hạ rúng động.

Nhóm quan viên đã chết kia, Lý Trọng Tân trong ngục kia, đều không phải là mục đích cuối cùng của “Lý Trọng Tiêu”. Quyền bính vô song, tôn vinh tột bậc ngay trong tầm tay, y đều không màng. Y chỉ cần cơ hội này để lão Hoàng đế buông lỏng cảnh giác, y chỉ muốn g**t ch*t đầu sỏ gây tội thực sự này.

“… Cái gọi là kết thúc viên mãn ở cuối nguyên tác, thật sự quá gượng ép.” Lý Trọng Tiêu của thế giới khác, người đã chứng kiến tất thảy qua con chữ, lẩm bẩm tự nhủ.

Khi viết đề cương kịch bản, y luôn cảm thấy cái kết Liễu Du cứu “Lý Trọng Tiêu” ra, hai người lui về ở ẩn là vô cùng gượng ép. Nguyên chủ hận đầu sỏ gây tội đến mức không tiếc ngọc nát đá tan, mà từ những miêu tả sau khi y xuất hiện trở lại, cũng không thấy y còn vương vấn chút tình ý nào với Liễu Du. Những người đối xử tốt với y đều đã chết cả rồi, nếu không phải muốn chết, y tuyệt đối sẽ không dùng phương thức quyết tuyệt như vậy để giết cha hành thích vua.

“Ta xuyên vào đây rồi, vậy nguyên chủ đi đâu rồi nhỉ…” Lý Trọng Tiêu suy tư húp một ngụm cháo trắng hôm nay, nhạt nhẽo đến mức y không nhịn được mà thở dài, trong lòng thầm nghĩ: “Không lẽ lại xuyên đến chỗ của ta rồi?”

Nếu biết được cuộc đời bi thảm của chính mình chẳng qua chỉ là vài nét bút dưới tay người khác, là một đoạn phong nguyệt trong cuộc đời của nhân vật chính, thì chẳng phải quá tàn nhẫn sao.

Tĩnh triều, năm Thừa An thứ ba mươi sáu.

Ngày hôm nay đúng vào mùng năm, là buổi đại triều hội đầu tiên của tháng. Chưa đến canh năm, trời vừa hửng sáng, các quan viên bãi triều đã lục tục đến Đãi Lậu Viện ngoài cửa cung, chờ đến canh năm ba khắc để điểm danh vào cung.

Ngày thường, thời điểm này là lúc mệt mỏi nhất. Ở Tây viện thường có những quan nhỏ mắt nhắm mắt mở tựa tường ngủ gật, Đông viện là nơi tôn quý, tự có tiểu lại ân cần chuẩn bị trà thang hoa quả, sập thấp nghỉ chân.

Nhưng ngày hôm nay, các vị đại nhân ở cả hai viện Đông Tây, bất luận phẩm cấp cao thấp, đều không chút buồn ngủ. Tại Tây viện, ba năm người tụ lại một chỗ, dùng những lời lẽ ẩn ý thấp giọng bàn tán.

“Thời tiền triều, Tam hoàng tử của Gia Hi Đế cấu kết với thống lĩnh Cấm quân Cao Hải muốn phát động cung biến, sau đó Cao Hải bị phó tướng g**t ch*t, Tam hoàng tử bị bắt. Gia Hi Đế lôi đình đại nộ, đã công thẩm ngay tại triều đường.”

“Tam hoàng tử kia trong cơn kinh hãi đã khai ra một loạt đảng vũ ẩn nấp, ước chừng hơn ba trăm người bị phán tử hình, kẻ bị liên lụy lưu đày không đếm xuể.”

“Chuyện của hơn một trăm năm trước rồi.”

“Không biết hôm nay…”

“Nói cẩn thận.”

So với những tiếng thì thầm lòng người bàng hoàng ở Tây viện, Đông viện lại vô cùng yên tĩnh. Trấn Quốc Công Địch Nhung vốn có một gian sương phòng riêng, nhưng hôm nay lại dẫn theo hai nhi tử đứng lặng giữa bồn hoa trong viện. Bất cứ ai vào Đông viện đều không tránh khỏi việc chạm mặt ba phụ tử họ.

Kẻ có thể vào Đông viện đều là đại viên từ tam phẩm trở lên, đạt đến địa vị này hiếm kẻ ngu ngốc, thấy ba phụ tử họ đa phần đều khách khí hành lễ, lời hàn huyên toàn là chuyện phiếm, kín kẽ không kẽ hở.

Tiếng trống canh năm một khắc vang lên, Thượng thư Lại bộ Liễu Tranh bước vào Đông viện. Vừa chạm mặt ba phụ tử nhà họ Địch, bước chân ông hơi khựng lại nhưng nhanh chóng khôi phục như cũ, mang theo nụ cười nhạt tiến lên hành lễ: “Hạ quan bái kiến Trấn Quốc Công. Trong viện này sương sớm nặng nề, Quốc công gia sao không vào sương phòng nghỉ tạm.”

Địch Nhung chưa kịp nói gì, tiểu nhi tử Địch Hiển đứng bên cạnh đã hừ lạnh một tiếng, lẩm bẩm: “Làm bộ làm tịch.”

Địch Nhung thấp giọng quát: “Không được vô lễ.”

Trưởng tử Địch Thần đã được phong Thế tử tiến lên hành lễ với Liễu Tranh. Liễu Tranh nhận lễ, nụ cười không đổi nói: “Vậy hạ quan xin phép vào trước.”

Địch Nhung đáp: “Liễu đại nhân đi thong thả.”

Liễu Tranh dẫn theo hai người con cháu phía sau vượt qua Địch Nhung đi vào trong, bước chân hơi nhanh, nhất thời không nhận ra một người trong số đó vẫn đứng chôn chân tại chỗ không nhúc nhích.

Địch Hiển cau mày, nhìn nam tử thanh tú cao gầy trước mặt. Diện mạo diễm lệ không chút huyết sắc của đối phương dưới sắc trời mờ tối hiện lên một vẻ hư nhược hư ảo, giống như một diễm quỷ sắp tan biến trong ánh bình minh, chỉ có đôi mắt như lưu ly đen láy kia đang trầm mặc nhìn họ, khiến người ta cảm thấy một cơn xót xa vô cớ.

Cảm giác xót xa này đến thật kỳ lạ, Địch Hiển có chút phiền muộn, mất kiên nhẫn nói: “Ngươi đứng đây trợn mắt nhìn chúng ta làm gì? Không nghe phụ thân ngươi nói sao, sương sớm nặng nề, cái thân bệnh tật nhà ngươi mà bị gió thổi bay mất, Liễu gia các người đừng có đổ chậu phân lên đầu chúng ta…”

Địch Thần ấn vai đệ đệ: “A Hiển!”

Trấn Quốc Công Địch Nhung nãy giờ không nói gì liếc nhìn tiểu nhi tử, vẻ mặt không đổi, chỉ nhàn nhạt thốt một câu: “Còn không quản được cái miệng thì cút về cho ta.”

Địch Hiển tức khắc như con chuột bị mèo nhìn trúng, vô thức rụt cổ lại, không dám nói nữa.

Kẻ “bệnh tật” trước mặt lại chẳng hề bận tâm, đôi mắt đen thẳm chỉ đóng đinh trên người Địch Nhung, khẽ nói: “Quốc công, nếu lòng quân như sắt, dù muốn hủy gia dỗ nạn (hy sinh gia đình cứu nước) cũng là xa vời, xin hãy bảo trọng bản thân, đừng mắc mưu kẻ khác.”

Ba phụ tử nhà họ Địch đều chấn động. Lời người này nói không còn là ám chỉ nữa, mà là đại nghịch bất đạo một cách rõ ràng.

Nhưng tại sao?

Địch Nhung đón lấy ánh mắt như ẩn chứa ngàn vạn lời muốn nói của đối phương, trầm ngâm đáp: “Lời này của Liễu thị lang, lão phu xin ghi nhận. Nhưng thú hoang nơi hoang dã thấy con non bị kẹt trong bẫy còn biết dốc sức cứu giúp… Thú còn như thế, huống chi là người?”

Người trước mặt nhất thời lặng thinh, chỉ rũ mắt xuống. Có cơn gió lướt qua cây hoa thưa thớt trong sân, giọng hắn hòa vào gió, gần như không thể nghe thấy: “Nếu nói như vậy, thì con non của dã thú kia nếu thông tuệ được một phần nhân trí, lẽ ra nên sớm tự kết liễu, để tránh liên lụy đến người thân nhất.”

Địch Hiển đại nộ: “Ngươi nói cái gì!”

“Biểu ca!” Nhóm người Liễu Tranh đã đi xa cuối cùng cũng phát hiện có kẻ rớt lại, Liễu Tranh vì giữ thể diện không muốn quay lại, Liễu Cảnh Hòa đang giữ chức Văn Tuyển Ty lang trung tại Lại bộ vội vã chạy đến. Thấy ba phụ tử nhà họ Địch sắc mặt đều không tốt, hắn vội vàng tiến lên nắm lấy tay áo của vị biểu ca nhu nhược của mình, liên tục cười bồi: “Quốc công gia, Thế tử gia, Địch tiểu tướng quân, biểu ca ta mấy ngày trước bị một trận cao thiêu, sau khi tỉnh lại có chút… hành sự hồ đồ, nếu có chỗ nào đắc tội, xin chư vị rộng lòng lượng thứ.”

Địch Nhung năm nay hơn năm mươi tuổi, rời chiến trường chưa đầy ba năm, sát khí từng tắm máu sa trường không hề giảm bớt. Khi ông ngưng mắt nhìn lại, áp lực to lớn ập đến. Thấy ông không đáp lời, bên thái dương Liễu Cảnh Hòa không tự chủ được mà lấm tấm mồ hôi lạnh. Kẻ gây họa bị hắn hộ tống phía sau lại hoàn toàn không hay biết, chỉ rút ống tay áo bị hắn siết chặt ra, cúi người hành một đại lễ của bậc hậu bối với Địch Nhung, bình tĩnh nói: “Quốc công bớt giận, là tiểu tử lỡ lời, xin cáo lui tại đây, mong Quốc công… bảo trọng thân thể.”

Thân ảnh thanh mảnh kia như một du hồn đi theo Liễu Cảnh Hòa. Địch Hiển nhìn theo bóng lưng gầy guộc của người nọ, hận thù nói: “Đã bảo cái bọn họ Liễu chẳng có tên nào tốt lành, vừa nói được câu giống tiếng người thì lại trù ẻo người ta. Biểu ca bị người Liễu gia hại thảm như vậy, hắn dám…” Theo thói quen định chạm vào chuôi đao, sờ vào khoảng không mới nhớ ra đại triều hội vào điện không được mang binh khí, nhất thời càng thêm bực bội.

Từ ba năm trước phụ tử họ giải giáp quy triều, phụ thân được phong Trấn Quốc Công, ca ca thỉnh Thế tử, bản thân cũng được phong làm Thiên Ngưu Vệ tướng quân. Một nhà họ Địch xem chừng vẻ vang vô hạn, nhưng đều là những chức quan nhàn rỗi hữu danh vô thực. Biết vị ngồi trên cao kia luôn kiêng dè võ tướng nắm binh quyền, những năm qua huynh đệ họ theo phụ thân sống khép kín, triều hội cũng đa phần cáo bệnh xin nghỉ, chính là không muốn làm gai trong mắt kẻ khác, khiến biểu ca càng bị nghi kỵ.

Kết quả đều là công dã tràng.

Địch Nhung cũng nhìn theo hướng người nọ biến mất, chút giận dữ mỏng manh trên mặt đã tan biến, trái lại có chút xuất thần.

Địch Thần khẽ hỏi: “Phụ thân? Có chỗ nào không ổn sao?”

Địch Nhung lắc đầu: “Chỉ cảm thấy hắn có chút khác so với trước đây… Nhưng vốn dĩ giao thiệp không nhiều, có lẽ là ta nghĩ nhiều rồi.”

Tại nơi họ không còn nhìn thấy, Liễu Cảnh Hòa đi bên cạnh vị biểu ca hôm nay chỗ nào cũng thấy quái dị, hỏi: “Biểu ca vừa rồi nói gì với họ vậy?”

Biểu ca chậm rãi bước đi, không liếc nhìn hắn lấy một cái, nhạt nhẽo đáp: “Chỉ là thăm dò một chút.”

Trong lòng Liễu Cảnh Hòa đột nhiên dâng lên một nỗi bất an vô cớ.

Biểu ca của hắn, Liễu Tê Ngô, từ nhỏ bệnh tật ốm yếu, nhưng thiên tư vượt xa tất cả con cháu Liễu thị. Mười sáu tuổi đỗ tam nguyên, là Trạng nguyên trẻ tuổi nhất của Tĩnh triều từ khi lập quốc đến nay. Vốn dĩ thúc phụ đặt kỳ vọng rất lớn vào hắn, nhưng một năm trước Liễu thị có ý định định ra minh ước với Lý Trọng Tân lúc đó vẫn còn là Lục hoàng tử, Liễu Tê Ngô lại cho rằng tính cách Lục hoàng tử quá nhu nhược, đối với Tĩnh Quốc đang bị cường địch vây quanh hiện nay, Tứ hoàng tử sát phạt quyết đoán, uy danh lẫy lừng trong quân ngũ mới là lựa chọn trữ quân phù hợp hơn.

Hắn và thúc phụ vì chuyện này mà tranh chấp mấy lần, cuối cùng vẫn không ngăn được Liễu gia đầu quân cho Lục hoàng tử, cũng vì thế mà bị thúc phụ ghẻ lạnh, thân thể ngày một héo mòn. Thời gian trước liên tục sốt cao ba ngày, thúc phụ ngay cả quan quách cũng đã chuẩn bị xong, không ngờ hắn lại lui sốt, tinh thần cũng phấn chấn hẳn lên, còn kiên trì muốn tham gia đại triều hội hôm nay…

Liễu Cảnh Hòa nói: “Nay đại cục đã định, Thái tử điện hạ khoan hậu nhân đức, lại liên quan đến vinh hiển sau này của Liễu thị chúng ta. Ngay cả Du biểu đệ từng làm thư đồng cho Lục điện hạ, chẳng phải cũng vì gia quốc thiên hạ mà từ bỏ tư tình cá nhân đó sao. Biểu ca nếu thân thể đã khá hơn, còn nhiều việc chờ huynh mưu tính, người của phe Tứ điện hạ… tốt nhất nên ít tiếp xúc.”

Họ đã đi đến ngoài sương phòng, ánh nến vàng ấm áp trong phòng xuyên qua lớp lụa trắng dán cửa sổ in lên mặt Liễu Tê Ngô, soi bóng qua đèn, đẹp đến mức gần như không chân thực.

Liễu Tê Ngô đột nhiên mỉm cười nhạt.

“Đại cục đã định…” Hắn nhìn cái bóng người xuyên qua cửa sổ sương phòng, thần sắc vốn lạnh như băng ngọc kể từ khi tỉnh lại cũng dịu đi đôi chút.

Liễu Cảnh Hòa nhìn đến ngẩn ngơ không nhận ra sát cơ ẩn giấu trong đáy mắt mỹ nhân dưới đèn, chỉ nghe thấy đối phương khẽ nói như tự nhủ: “Nói hay lắm, tất cả mọi chuyện, đều sẽ kết thúc vào ngày hôm nay.”

“Liễu Tê Ngô” âm thầm vận động cổ tay, phi tiêu sắt giấu trong ống tay áo áp sát vào huyết mạch, sự lạnh lẽo của lợi khí khiến hắn bình tĩnh lại.

Thân xác mới này quá mức hư nhược, nhưng cũng chẳng tệ hơn hai năm cuối cùng ở kiếp trước của hắn là bao. Muốn xuất kỳ bất ý giết một người trong vòng hai mươi bước, hắn vẫn có thể làm được.

Cơ thể không biết bị kẻ nào chiếm xác kia, cứ để hắn đích thân tiễn “hắn” lên đường vậy.

Như vậy, Liễu gia cũng coi như xong rồi.

Hắn thực sự, thực vừa lòng với thân phận mới này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Công Chính Đòi Gả Ngay Tại Chỗ - Chương 2 | Đọc truyện chữ