Đem chút linh thủy ma thảo cuối cùng đến Thiên Y Phường bán, nhận được 3 mai linh thạch cộng thêm 40 mai linh châu.

Đã quyết định tiếp tục viết thoại bản, vậy thì phải kiếm một cây b.út dễ viết chữ. Hôm nay Tiêu Hàm chính là chuẩn bị đi tìm một cửa hàng luyện chế pháp khí, xem họ có thể chế tạo riêng cho mình một cây b.út cứng có thể viết liên tục giống như b.út chì, hoặc b.út máy hay không.

Những người cư trú trong Phúc Nguyên Thành, tuyệt đại đa số đều là tán tu. Bốn kỹ năng phụ trợ lớn của tu tiên là đan, phù, khí, trận, không có sư phụ cầm tay chỉ việc, không có truyền thừa tương đối hệ thống và toàn diện, muốn có kỹ nghệ tinh xảo, đó chính là nằm mơ giữa ban ngày. Mà ở tu tiên giới, những tu sĩ biết các kỹ năng này, còn keo kiệt trong việc truyền dạy bản lĩnh cho đồ đệ hơn cả những thợ thủ công ở phàm nhân giới.

Do đó, cho dù là bỏ linh thạch ra bái sư học nghệ, thứ có thể học được, về cơ bản cũng đều là những thứ da lông nông cạn nhất.

Những học đồ đó vì muốn kiếm linh thạch, cũng chỉ có thể ngày ngày sản xuất ra những loại đan d.ư.ợ.c, phù lục cơ bản nhất.

Đó cũng là lý do vì sao, những loại phù lục thông dụng nhất, cũng là loại có doanh số bán ra lớn nhất như khinh thân phù, truyền âm phù... tương đối đơn giản, lại thuộc loại phù lục phụ trợ, mới bán với giá 10 linh châu. Chỉ vì chi phí giấy bùa của loại phù lục này thấp, tỷ lệ vẽ bùa thành công lại gần như là một trăm phần trăm, các học đồ mỗi ngày sản xuất ra một đống lớn, tự nhiên chỉ có thể lấy số lượng làm lãi.

Tiêu Hàm tìm đến cửa hàng duy nhất trên phố chính có thể chế tạo pháp khí theo yêu cầu, bước vào trong.

Người trông coi cửa hàng là một học đồ luyện khí khoảng hai mươi tuổi, cảm nhận được Tiêu Hàm chỉ có tu vi Luyện Khí nhất tầng, lại còn mặc quần lội nước, thực sự không giống một khách hàng giàu có đến mức có thể đặt làm pháp khí, có chút kinh ngạc. Nhưng hắn vẫn khách sáo hỏi:"Khách quan muốn đặt làm pháp khí sao?"

Tiêu Hàm gật đầu, hỏi:"Ta muốn làm một cây b.út có ngòi cứng, không cần phải liên tục chấm mực, cũng có thể viết chữ nhanh ch.óng, có làm được không? Không cần chức năng gì khác, có thể viết chữ liên tục không ngừng trên giấy là được. Còn nữa, ngòi b.út phải là loại rất mảnh, có thể viết được những chữ rất rõ ràng, rất nhỏ."

Suy nghĩ một chút lại dặn dò thêm một câu:"Không cần kích phát bằng linh lực, loại mà người bình thường cũng có thể dùng được ấy, cố gắng chọn vật liệu rẻ nhất."

Nàng sợ mình không dặn dò một câu, đối phương lại làm cho nàng một cây b.út thuộc loại hàng xa xỉ cao cấp, vậy thì nàng làm gì có linh thạch mà trả tiền.

Nghĩ đến những miêu tả trong tiểu thuyết tu tiên, có thể dùng thần thức trực tiếp khắc ấn văn tự vào trong ngọc giản, nàng liền hâm mộ vô cùng. Nếu có thể như vậy, một ngày nàng có thể viết ra vài vạn chữ rồi, lại không cần phải chép lại nữa.

Chỉ tiếc là, ở đây, đừng nói là tu sĩ Luyện Khí không thể dùng thần thức khắc lục ngọc giản, ngay cả sách ngọc giản, cũng gần như không có. Giống như vật liệu dùng làm thân phận ngọc bài của nàng, đại khái chính là vật liệu tương tự như ngọc giản. Chỉ là thứ này ở Phúc Nguyên Thành rất hiếm, cũng chỉ được dùng vào những mục đích đặc biệt như làm chứng minh thư.

Mà thông tin bên trong thân phận ngọc bài của nàng, cũng không phải dùng thần thức khắc lục vào, mà là dùng pháp thuật đặc biệt.

Thực tế, Phúc Nguyên Thành vì nằm ở rìa ngoài cùng của tiên sơn, cũng giống như những người sống ở sâu trong núi lớn trong xã hội hiện đại, việc tiếp xúc và ứng dụng công nghệ cao đều rất ít ỏi. Phúc Nguyên Thành đối với rất nhiều thứ của tiên giới, bất kể là vật tư, hay kỹ năng, pháp thuật..., đều là những thứ cơ bản nhất, nông cạn nhất, những thứ biết được, và có thể ứng dụng được, cũng đều rất ít ỏi.

Cũng may, thứ Tiêu Hàm muốn đặt làm, thực sự rất đơn giản, về cơ bản đều không thuộc phạm trù pháp khí nữa rồi.

Đối với cửa hàng luyện khí có thể luyện chế pháp khí mà nói, đây căn bản không phải là chuyện gì to tát.

Học đồ lại hỏi kỹ thêm một chút về kiểu dáng của cây b.út, cùng với một số yêu cầu chi tiết, rồi bảo Tiêu Hàm trả một mai linh thạch chi phí là được.

Thực sự là công việc này quá đơn giản, bản thân hắn cũng có thể dễ dàng làm ra được, vả lại không phải là pháp khí, sao có thể mặt dày thu giá cao.

Tiêu Hàm trả một mai linh thạch, hẹn ngày mai đến lấy hàng.

Sau khi ra khỏi cửa hàng, lại gửi cho Hồ Lăng Hoa một tấm truyền âm phù, bảo nàng ấy định thời gian và địa điểm, để trả lại 25 mai linh thạch còn nợ.

Tiêu Hàm chính là kiểu người nợ tiền người khác, thì hận không thể nhanh ch.óng tích cóp tiền trả cho xong, giải quyết xong một tâm nguyện.

Khoản nợ của Giang Dao Hoa thuộc loại tiền lớn, hiện tại nàng không có khả năng trả, nhưng chút tiền lẻ của Hồ tỷ, nàng không muốn khất nợ, có thể trả thì trả trước đi.

Lại nói, các cụ có câu: Có vay có trả, vay lại không khó. Chỉ là đến chỗ nàng thì thành, có nợ có trả, nợ lại không khó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hồ Lăng Hoa rất nhanh đã gửi lại truyền âm phù, định thời gian và địa điểm gặp mặt vào sáng mai.

Tiêu Hàm cảm thấy cũng được, dù sao ngày mai nàng cũng phải ra phố chính lấy b.út, tiện thể gặp mặt Hồ tỷ luôn.

Hạt giống rau lần trước lấy từ chỗ Viên bà bà về, nàng vẫn luôn chưa gieo xuống. Đúng lúc b.út vẫn chưa làm xong, lười bắt đầu viết, Tiêu Hàm quyết định hôm nay sẽ giải quyết chuyện trồng rau xanh.

Trồng linh thực, ngoại trừ ít nhất phải là linh điền ẩn chứa linh khí mỏng manh ra, quan trọng nhất là, phải kịp thời bổ sung linh phì, dùng linh thủy tưới tiêu.

Nguồn gốc chính để chế tạo linh phì, chính là phân của những linh thú được chăn nuôi, nội tạng không thể ăn được của yêu thú săn bắt được, xương cốt không có giá trị luyện khí, cùng với những thứ vụn vặt khác, tóm lại, những thứ ẩn chứa linh khí, có thể phân hủy, có thể hòa vào đất để rễ thực vật hấp thụ, đều có thể trở thành phân bón.

Đương nhiên, những loại cỏ dại không có giá trị d.ư.ợ.c dụng, nhưng ẩn chứa linh khí mỏng manh, cũng có thể dùng để ủ phân.

Giống như vườn trái cây của Viên bà bà, T.ử Chu Quả sở dĩ có thể sinh trưởng đạt đến d.ư.ợ.c hiệu, chính là vì mảnh đất vườn trái cây đó của bà ẩn chứa linh khí cũng không tồi, cộng thêm việc định kỳ mua linh phì về bón cho cây ăn quả, Xuân Phong Hóa Vũ Thuật càng là ba năm ngày phải phun tưới một lần, như vậy mới có thể đảm bảo linh khí cần thiết cho sự sinh trưởng của T.ử Chu Quả.

Tiêu Hàm trồng rau xanh, thực ra chính là chuẩn bị giống như những người trồng rau trên ban công ở xã hội hiện đại, kiếm một cái chậu hoa để trồng. Gọi là trồng rau, chi bằng nói là một loại hoạt động giải trí làm vui vẻ tâm trạng theo một cách khác.

Đã là trồng trong chậu, tự nhiên là không thể nhận được linh khí từ trong đất rồi, do đó Tiêu Hàm quyết định ra ngoài dã ngoại tìm một chút cỏ dại ẩn chứa linh khí mỏng manh, băm nhỏ chúng ra, trộn vào trong đất làm phân bón.

Nhớ lại lúc trước làm nhiệm vụ nhổ cỏ, những cây cỏ dại nhổ ra đó, đều bị yêu cầu chất thành từng đống đặt ở rãnh luống, bây giờ nghĩ lại, những cây linh dã thảo đó, chắc chắn sẽ được chủ nhân linh điền thu gom lại đem đi chế tạo linh phì.

Không có chậu hoa để trồng trọt trong nhà, nàng còn phải đến phường thị ở khu vực phàm nhân tụ tập để mua. Đúng lúc trong nhà cũng cần sắm thêm một số đồ dùng sinh hoạt, liền đến phường thị phàm nhân mua luôn một thể. Dù sao đồ ở đó đều rẻ, đối với nàng mà nói, những thứ có thể tạm bợ được, thì đều có thể tạm bợ.

Trên đường đi, dồn linh lực vào hai mắt, quả nhiên phát hiện ra một số cỏ dại ẩn chứa linh khí mỏng manh.

Tiêu Hàm đột nhiên nghĩ đến, mình cũng có thể cắt linh dã thảo bán cho tu sĩ chế tạo linh phì a.

Chỉ là, loại thu nhập này chắc chắn cũng rất thấp, thỉnh thoảng viết thoại bản thấy buồn bực, ngược lại có thể ra ngoài hít thở không khí, cắt chút linh dã thảo, kiếm chút linh châu mua vài cân linh miễu.

Nhổ những cây linh dã thảo phát hiện được bỏ vào trong túi vải, cứ như vậy vừa đi vừa tìm. Càng đến gần khu vực phàm nhân sinh sống, cỏ dại có linh khí càng ít, cho đến khi hoàn toàn không tìm thấy nữa.

Đợi đến khi tới phường thị, mua đủ những vật dụng cần thiết, lúc về thì không tìm linh dã thảo nữa, trực tiếp bật chế độ đôi chân bay nhanh để đi đường.

Về nhà cất đồ đạc, lại đi dạo quanh động phủ một vòng, phát hiện có dấu vết linh dã thảo bị cắt đi, lúc này mới biết quả nhiên vẫn có tu sĩ cắt thứ này bán lấy tiền.

Nàng tìm một chỗ có khá nhiều linh dã thảo, dùng túi đựng một ít đất trông có vẻ màu mỡ mang về. Trước tiên băm linh dã thảo thật nhuyễn, bỏ vào trong chậu gốm mua về làm phân bón, sau đó mới đổ đất vào.

Rắc hạt giống rau lên, lại phủ thêm một lớp đất mỏng, cuối cùng dùng Xuân Phong Hóa Vũ Thuật tưới một lượt.

Cũng không làm nhiều, chỉ làm hai chậu gốm.

Sau này mỗi ngày viết thoại bản mệt rồi, có thể bê chậu rau ra ngoài phơi nắng, tưới nước cho chúng. Sau đó đợi hạt giống rau nảy mầm, những chiếc lá rau xanh mướt đó, còn có thể dùng để bổ mắt.

Nghĩ một chút, liền cảm thấy những ngày tháng nhỏ bé này thực ra cũng rất không tồi.

Quả nhiên, niềm vui của người nghèo, thực sự là quá đơn giản.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Con Đường Tu Luyện Gian Nan Của Nữ Tu Cỏ Rác - Chương 60 | Đọc truyện chữ