Chương 329
"Báo cáo đội trưởng, tôi cũng vậy”
Tạ Mãn Thận đợi tất cả mọi người nói xong yêu câu của mình, anh ây gật đâu, nghiêm túc chưa bao giÒ CÓ, mệnh lệnh cho mọi người: "Đứng lên”
Mọi người chỉnh tê đứng thăng, phong thái quân tư vô Củng sảng khoái, mỗi người đều cô nén bi thương, hốc mắt đau đớn. Tạ Mẫn Thận nhanh chóng đội mũ quân đội: “Toàn bộ tập hợp”
"CóiI.
"Sửa sang lại quân trang”
“Vâng!”
Tạ Mãn Thận dẫn mọi người xuất hiện trong nhà xác. Dương Nhiễm về đến nhà, Hắc Hùng còn đang tiếp đãi khách khứa, Reese ngăn Dương Nhiễm lại: “Chị Nhiễm, anh Hùng đang tiếp đãi trùm ma túy”
Tính tình Dương Nhiễm nóng nảy: “Trùm ma túy đúng không, bả đây muôn tìm anh ta, tránh cho tôi."
Reese ngăn lại: “Chị Nhiễm, chị hãy bình tĩnh, hay là chị về phòng đợi trước, đợi anh Hùng đi ra rồi đến tìm Chị? Dương Nhiễm: “Reese, cậu hãy đẻ tôi vào trong, tôi muôn. hỏi trùm ma túy với anh trai tôi tại sao lại phát động chiến tranh, không biết sẽ có bao nhiêu người vô tội chết sao? Đó đều là mạng sống, biết chảy máu biết chết đó.”
Âm thanh nhẫn nhịn của Hắc Hùng phát ra từ phòng sách: “Reese, hãy để cô ấy vào.
Nhận được mệnh lệnh của Häc Hùng, Reese không ngăn cản nữa, anh ta chủ động mở cửa phòng sách của Hắc Hùng: “Chị Nhiễm, cẩn thận”
Reese dùng lời nói chỉ hai người họ có thể nghe được dặn dò Dương Nhiễm.
Hắc Hùng thấy Dượng Nhiễm ồn định lại tâm trạng, thu hồi bàn tay của mình lại. Mặc cho vấn để lên men, thông qua sự. việc này, Hắc Hùng cho răng có mây người cần được thanh lý.
Dáng người của Dương Nhiễm cao gây, ngang hàng với trùm ma túy, giò phút này, cô ấy sỉ nhục trùm ma túy, tay câm súng chĩa vào ót gã ta, khóe môi gợi lên nụ cười trí mạng.
“Các người đều là thuộc hạ của anh trai tôi, tại sao lại phát động chiến tranh sau lưng anh tôi? Muôn lật đỗ anh trai tôi, ngồi ở vị trí Hắc lão đại sao?”
Trùm ma túy nhìn chằm chằm ngón trỏ thon dài của Dương Nhiễm, nghiêng đầu lộ ra nụ cười †eo tóp, thâm người phát hoảng: “Không, vừa rồi cô Dương còn suy nghĩ sông chết cho người khác, sao đên chỗ tôi đã bắt đầu nghĩ xâu vậy”