Tô Thần hừ lạnh một tiếng, có chút gượng gạo ho khan một tiếng, ánh mắt có chút bối rối xoay mặt, anh sẽ không nói cho cô biết, trước đó ở khách sạn Khải Việt anh đã nhìn tên người đặt thức ăn của căn phòng riêng đó.

 

“Đường Kỳ có biết hơn nửa tháng trước kia, cô ở Mỹ đã ăn cơm với bố anh ta là Đường Quốc An hay không?”

Trần Uyển Như biết Tô Thần hiểu lầm, đáy lòng ngược lại không có cảm giác gì quá lớn, cũng lười mở miệng giải thích, đưa ra một đáp án lập lờ nước trôi, nói: “Hình như là không biết.”

Tô Thần nghe được lời này, cho rằng những điều mình nghĩ là sự thật, liền nhìn lướt qua Trần Uyển Như, ý khinh miệt trong mắt ngày càng đậm, châm chọc nói: “Trần tiểu thư quả thật là danh bất hư truyền, xem ra những lời đồn đãi kia so với sự thật còn kém nhiều lắm!”

Trần Uyển Như biết Tô Thần đang châm chọc mình đi theo Đường Quốc An, giờ lại cùng Đường Kỳ.

Nếu đổi lại là mười năm trước, khi cô vừa mới xuất hiện, sợ rằng trong lòng sẽ cảm thấy khó chịu, để ý ánh mắt của người khác.

Nhưng Trần Uyển Như của mười năm sau, đã sớm không còn là con cá nằm trên thớt mặc người khác ức hiếp, mặc người chém giết, cô gái nhỏ uất ức chỉ biết len lén trốn ở một góc khóc thầm.

Cô bây giờ, đã sớm nhận ra lòng người dễ thay đổi, hiểu được lòng người lạnh bạc, luyện thành một tấm áo giáp Kim Cương, những người đó châm chọc cũng tốt, cười nhạo cũng được, cũng đã không thể gây tổn thương cho cô nữa rồi.

Cho nên Trần Uyển Như nghe được lời Tô Thần nói, không có một chút khổ sở hay đau đớn nào, ngược lại khẽ nâng môi, thoải mái nở nụ cười, cô vừa vặn được đèn đường chiếu xuống, tươi cười quả nhiên là mắt ngọc mày ngài, xinh đẹp không gì sánh được, tròng mắt cô xoay chuyển lòng vòng, trong lúc bất chợt liền tiến về phía trước một bước, khoảng cách với Tô Thần ngày càng gần.

Tô Thần sững sờ, quên mất lui về phía sau.

Đáy mắt Tô Thần hoàn toàn lạnh.

Trần Uyển Như cũng không sợ hãi, lời của cô còn chưa nói hết đâu, giọng điệu bình thản giống như căn bản không biết người đứng trước mặt mình tức giận đến nhường nào: “Huống chi, Tô thiếu gia, anh cần gì phải đứng dưới lầu đợi tôi chứ?”

Lần này rốt cuộc Tô Thần cũng bắt được sơ hở trong lời nói của Trần Uyển Như, lập tức không chút do dự đáp trả: “Ai nói tôi ở đây chờ cô?”

Trần Uyển Như gật đầu một cái, trên mặt không có nửa điểm lúng túng, mỉm cười “À” một tiếng thật dài, sau đó nói: “Thì ra Tô thiếu gia không phải tới chờ tôi……. Vậy, tôi cũng không quấy rầy nhã hứng của Tô thiếu gia nữa, gặp lại!”

- Chương 866 | Đọc truyện tranh