Tô Thần nhìn chằm chằm Trần Uyển Như, thu lại những suy đoán, cùng Trần Uyển Như bắt tay một cái, nhưng phát hiện Trần Uyển Như đối với mình tỏ ra không có nửa điểm quen biết, Tô Thần liền không nhịn được nghĩ đến lần mình ở khách sạn Hoàng Cung bị cô cưỡng hôn.
Ánh mắt Tô Thần đối diện với Trần Uyển Như, dò xét cẩn thận, cảm thấy nét mặt cô gái từ đầu đến cuối đều là không nóng không lạnh, lại khẽ mỉm cười, xem như lần đầu tiên gặp mặt Tô Thần, không có lấy nửa điểm quen biết, Tô Thần không nhịn được nghĩ đến lần mình ở khách sạn Hoàng Cung bị cô cưỡng hôn, lại thấy cô gái đang định rút tay về, không nhịn được liền giữ tay cô lại: “Trần tiểu thư, tôi cảm thấy cô rất quen, tựa như đã từng gặp ở đâu rồi.”
Trần Uyển Như nghiêng nghiêng đầu, khóa chặt Tô Thần trong ánh mắt, hàng mi khẽ chớp che đi sự mờ ám, cô biết anh ta đang nói đến điều gì, nhớ đến hôm ở khách sạn Hoàng Cung, bị cô cường hôn, Trần Uyển Như khẽ mỉm cười, chỉ là nụ cười chưa lan tới đáy mắt, thậm chí còn chứa đôi chút giễu cợt: “Tô thiếu gia, từ trước đến giờ nói chuyện với phụ nữ đều như vậy sao?”
“Trần tiểu thư thật biết nói đùa.” Đáy lòng Tô Thần cảm thấy sững sờ, nhưng trên mặt lại vô cùng bình tĩnh, bên môi nở một nụ cười bâng quơ, bản thân cảm thấy thú vị, “Tôi muốn một người phụ nữ, cần thiết phải nói chuyện như vậy sao?”
Tô Thần nghe thấy tiếng cười của Lăng Mạt Mạt, tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Lăng Mạt Mạt cố gắng nín cười, suýt nữa khiến mình nội thương, đứng ra hoà giải: “Được rồi, A Thần. Anh không nên cùng chị Uyển Như ồn ào nữa!”
Tô Thần cảm thấy đáy lòng không được thoải mái, nhưng vẫn cố gắng nhịn xuống, chỉ là hung hăng dùng sức siết tay Trần Uyển Như, coi đó là sự cảnh cáo và phát tiết.
Trần Uyển Như mặc dù tinh thần mạnh mẽ, nhưng cũng chỉ là một cô gái, da mịn thịt mềm.Tô Thần dùng sức nắm tay như vậy, ngay lập tức cô cảm thấy một cơn đau buốt từ bàn tay truyền đến.