Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Cô Vợ Giả Ngốc Của Tổng Tài Hoắc Kiến Phong Ôn Thục Nhi

Chương 76

Chương 76: Tôi đã kết hôn rồi “Không cần.” Hoắc Kiến Phong thờ ơ từ chối.

Bàn tay đang duõi ra của Tống Phi Phi lại khựng lại giữa không trung.

Cô ta gượng cười, thu tay về, hờn dỗi: “Sau bao nhiêu năm, tính tự lập và hiếu thắng của anh vẫn không hề thay đổi.” Cô ta bước nhanh hai bước, đi song song bên cạnh Hoắc Kiến Phong, giọng điệu gấp gáp: “Em còn nhớ khi đó anh định tham gia cuộc thi sáng tạo mô hình. em nói muốn giúp anh, anh cũng cự tuyệt em.” Tay đang điều khiển xe lăn của Hoắc Kiến Phong khựng lại, tốc độ xe lăn chậm lại một chút.

Tống Phi Phi ánh mắt lóe lên một vẻ đắc ý, trong giọng điệu lại có thêm một chút ấm ức: “Em còn nhớ, lúc đó em đã buồn bã rất lâu. Thế nhưng anh, hoàn toàn không hề nhận ra…” Gió không ngừng thổi giọng nói của Tống Phi Phi vào tai anh.

Ngô Đức Cường đi theo cách đó không xa, vẻ mặt khó hiểu.

Sao cô Tống lại kỳ lạ như vậy? Lúc đầu rõ ràng là người rời đi mà không nói lời từ biệt, bặt vô âm tín, sao bây giờ cô ta có thể nói như thể là cậu ba có lỗi với cô ấy? Hơn nữa đi thì cũng đi rồi, cô ta còn quay lại để làm gì? Nghĩ tới gì đó, Ngô Đức Cường trong lòng có chút sững sờ.

Vãi thật, không phải là cô ta thấy hối hận, nên muốn quay lại và tiếp tục mối duyên tiền định với cậu ba đấy chứ? Nghĩ đến chuyện Hoäc Kiến Phong không biết bao nhiêu đêm, một mình vẽ chân dung cô ta trong phòng sách.

Lông mày Ngô Đức Cường gần như nhíu sát vào nhau, trong lòng thầm cầu khẩn.

Cậu ba, cậu ba, cậu là người đã có gia đình, cho nên nhất định phải từ chối sự cám dỗ này! Nếu không, cô ba phải làm thế nào đây? Mặc dù cô ba không đủ thông minh và không đủ xinh đẹp, ngoại hình không bằng một phần mười của cô Tống… nhưng! Nhưng cô ấy ấm áp và tốt bụng, rất dễ thỏa mãn và suy nghĩ đơn giản. Cô ấy tốt hơn cô Tống này rất nhiều.

Cậu đã bị hụt hãng một lần rồi, không thể nào để điều đó tiếp tục diễn ra được nữa.

Bên trong xe bảo mẫu.

Dì Mãn cung kính gật đầu: “Yên tâm, tôi chỉ cho người để mắt đến cô Tống, sẽ không để cho cậu ba phát hiện đâu.” Bà cụ Hoắc không nói gì thêm, mệt mỏi tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại.

Trên con đường râm mát của trang viên.

Tống Phi Phi không ngừng ôn lại quá khứ, cơn gió nhẹ thổi bay từng khung cảnh một.

“Kiến Phong, em biết anh ghét em, nhưng ngoài việc xin lỗi, em thực sự không biết phải nói gì với anh nữa.” Nụ cười trên gương mặt Tống Phi Phi nhạt đi, giọt lệ buồn trong đôi mắt sáng ngời của cô ta, như thể có thể rơi xuống trong nháy mắt: “Cho dù là vì bất cứ lý do gì, năm đó quả thực em đã rời bỏ anh trước. Anh hận em, cũng là điều đương nhiên. Nhưng những năm nay, mỗi khi em nghĩ đến anh, tim em lại đau nhói. Em biết em có lỗi với anh, và cũng biết chắc rằng em đã mất đi người con trai đối xử tốt nhất với em trên thế giới này …” “Tôi đã kết hôn rồi.” Hoäc Kiến Phong dừng xe lăn lại, đảo mắt, nghiêm giọng lạnh lùng ngắt lời cô ta.