Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Cô Vợ Giả Ngốc Của Tổng Tài Hoắc Kiến Phong Ôn Thục Nhi

Chương 18

Chương 18: Mang cô ta ra đây cho tôi

 

Ôn Thục Nhi không kịp phòng bị mất đi chỗ dựa, cơ thể duỗi thẳng “bộp” ngã xuống mặt đất, cú ngã đúng tiêu chuẩn “chó ăn phân”.

Cô xoa xoa cái cằm đau nhức, chiếc miệng nhỏ nhắn than thở tủi thân: “Sao đột nhiên chú lùi lại làm gì? Làm tôi ngã phát đau đây này.” Nghe thấy lời phàn nàn nhỏ nhẹ có chút nũng nịu của cô, nhịp tim của Hoắc Kiến Phong đập nhanh hơn hai phần. Anh không nói chuyện, tiếp tục đầy xe lăn lùi về phía sau, bánh xe đụng vào đèn pin trên mặt đất khiến nó quay tròn nửa vòng, đúng lúc ánh sáng trắng chiếu lên trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Ôn Thục Nhi.

Theo bản năng Ôn Thục Nhi nhắm mắt né tránh, ánh sáng trắng vẫn tiếp tục chiếu rọi khiến sườn mặt của cô trắng như tờ giấy, mấy nốt đậu đã sưng đỏ giờ càng thêm đỏ đến chói mat.

Con ngươi của Hoắc Kiến Phong co rút lại không thể nhìn thấy, cơ thể bó chặt cũng từ từ thả lỏng. Anh bấm điều khiển từ xa bên cạnh giá sách, cả phòng làm việc lập tức sáng bừng như ban ngày.

“Cô làm gì ở đây? Sao không bật đèn lên?” Anh không trả lời câu hỏi của cô, giọng điệu lại lạnh lùng tựa như cấm người khác không được nói chen vào.

Dường như Ôn Thục Nhi nghĩ tới cái gì, đột nhiên vỗ vỗ trán: “Tôi bị chú làm cho sợ hãi, suýt chút nữa đã quên mất việc chính rồi. Vừa nãy tôi thấy một phương pháp điều trị cho tình trạng này của chú, nhanh lên để tôi chích thử vài mũi.” Cô nói là làm luôn, không đợi cho Hoắc Kiến Phong kịp nói gì thì cô đã lấy kim để ở thắt lưng ra, hơn nữa còn rất thuần thục lấy ra một cây kim dài nhất. Chiếc kim bạc mảnh mai ánh lên một tia sáng sắc bén.

Hoắc Kiến Phong cảm thấy sống lưng lạnh toát khi nhớ tới đôi chân bị chích như con nhím đêm qua. Sắc mặt anh lạnh lùng, đang định từ chối thì nghe tiếng tranh chấp gay gắt bên ngoài.

“Cậu hai, cậu hai, cậu không thể cứ như vậy đi vào được, trước tiên hãy đề tôi thông báo một tiếng cho cậu ba đã.” Người giúp việc cố hết sức ngăn cản, giọng của Hoắc Tuấn Nghĩa gầm lên tức giận: “Cút đi, đồ không có mắt nhìn, tôi là cậu hai của nhà họ Hoắc, tôi muốn đến chỗ nào cũng được cả!” Giọng nói vừa dứt: “Rầm…” Cửa phòng sách bị đẩy sang bên một cách thô bạo, Hoắc Tuấn Nghĩa nổi giận đùng đùng đi vào: “Kiến Phong, con bé chết tiệt kia ở đâu? Mang cô ta ra đây cho tôi.” Hoắc Kiến Phong chậm rãi xoay xe lăn đi ra, vừa vặn che chắn cho Ôn Thục Nhi đang ngồi dưới mặt đất.

Người giúp việc bị đẩy lui, vội vàng tiến vào rụt rè giải thích: “Thực xin lỗi cậu ba, tôi không thể ngăn cản cậu hai được.” “Không sao.” Hoắc Kiến Phong thản nhiên nói: “Đi xuống di.” “Vâng.” Người giúp việc thở phào nhẹ nhõm, suýt chút nữa muốn bỏ chạy.

- Chương 18 | Đọc truyện tranh