Cô Vợ Câm Của Tổng Tài Mặt Lạnh (FULL)
Gia sư
Ăn xong bữa sáng, anh mặc âu phục vào rồi cầm chìa khóa xe cùng túi tài liệu đi ra ngoài, bảo mẫu dì Tống đi lên thu dọn bát đũa: “Mợ chủ, cậu chủ đi làm rồi, cô cũng đi đi, cũng không còn sớm nữa rồi.”
Tô Khiết Quỳnh là người câm, Phó Minh Viễn học nói là thông qua dì Tống, Phó Tử Uy, còn cả lớp học mầm non nữa.
Ngay cả điều cơ bản nhất là dạy con mình nói cô cũng không làm được, cô chỉ có thể dốc hết sức dành tình yêu của mình cho con mà thôi.
Rửa mặt cho con, cơm nước trong ngày, cả mua quần áo giày dép đồ dùng đều là tự tay cô làm hết.
Chuông cửa vang lên vài tiếng, tiếng chuông leng keng êm tai, Phó Minh Viễn nghe được tiếng nhạc sẽ vui vẻ quơ chân múa tay.
Dì Tống quay đầu nhìn Tô Khiết Quỳnh một cái, nhìn thấy đôi mắt đen của cô trở nên ảm đạm hơn, nụ cười có phần cứng lại, dì Tống tạm dừng việc thu dọn bát đũa, trong lòng thầm than một tiếng, xoa ngón tay chạy đi mở cửa.
“Cô Kim đến sớm vậy.” Dì Tống cười mở cửa, để cho Kim Gia Hân đi vào.
Khi Phó Minh Viễn nói được từ đầu tiên, nhà họ Phó nhận ra khả năng ngôn ngữ của Phó Minh Viễn có vấn đề, lập tức bắt đầu xem xét tìm giáo viên dạy nói thích hợp đến dạy cậu bé nói chuyện.
Không thể nghi ngờ gì được, Kim Gia Hân rất xuất sắc, con gái dòng dõi thư hương, dịu dàng xinh đẹp, tốt nghiệp bằng thạc sĩ trường đại học nổi tiếng, tinh thông bốn thứ tiếng là tiếng Trung, tiếng Anh, tiếp Pháp, tiếng Tây Ban Nha, đồng thời cũng có chứng chỉ trung cấp mầm non.
“Dì Tống, mợ chủ Phó, chào buổi sáng.” Kim Gia Hân thay giày vải đi vào, ánh mắt xinh đẹp tìm tòi trong phòng khách cùng nhà ăn: “Anh Phó ra ngoài sớm vậy ạ?”
Dì Tống gật đầu: “Đúng vậy, cậu chủ Phó luôn ra ngoài từ sớm, cậu ấy không thích bị tắc đường.”
Tuy rằng dì Tống không đọc nhiều sách vở nhưng làm bảo mẫu nhiều năm trong gia đình giàu có nên đôi mắt của bà nhìn người rất chuẩn.
Cô Kim này cũng không phải chỉ đơn giản là đến dạy cậu chủ nhỏ nói chuyện.
Bà ấy lại liếc nhìn Tô Khiết Quỳnh một cái, vừa rồi đã nhắc nhở cô ấy ra ngoài, cũng không ngờ cô ấy vẫn chạm mặt cô Kim này.
Con trai của mình lại phải để người phụ nữ khác dạy nói chuyện, thật là một chuyện đau lòng biết bao.
Hơn nữa...
Dì Tống nhìn cách ăn mặc đoan trang hào phóng của cô Kim, trong lòng sáng như gương.
Lúc Phó Tử Uy và Tô Khiết Quỳnh kết hôn là ở nhà cũ nhà họ Phó, nhưng sau khi sinh Phó Minh Viễn, ông cụ thương chắt trai, sợ chắt trai bị bệnh nên đã để ba người họ dọn ra ngoài ở riêng.
Phó Tử Uy cố ý mua lại một tầng biệt thự kiểu chung cư, diện tích trung bình, khoảng hơn ba trăm mét vuông.
Không có cầu thang, con sẽ không bị ngã trên cầu thang, góc cạnh mỗi đồ dùng đều thiết kế hình vòng cung, phàm là một chỗ có góc cạnh nào cũng đều dùng vật liệu mềm để bao lại, mặt đất trải thảm nhung, dù con bị ngã xuống cũng sẽ không đau. Diện tích không quá lớn, như vậy con chạy tới chạy lui cũng dễ dàng tìm được.
Nhìn những chi tiết này thì đủ biết, dù là người nhà họ Phó hay chính Phó Tử Uy cũng đều rất yêu thương Phó Minh Viễn.