Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Có rể là chiến vương

Chương 834

Lê Văn Vân nhìn bà ta, cười nói: “Tiểu đội, hiện tại tôi không có bất kỳ đội nào rồi, nhưng có lẽ sau này sẽ có, không ai nói trước được.”

“Ba ngày nữa gặp lại!” Doãn Nhu cười khẽ, trong mắt hiện lên vẻ hưng phấn.

Rời khỏi thành phố này, đối với bà ta mà nói, thật sự khiến bà ta cảm thấy hạnh phúc từ tận đáy lòng!

Trên đường trở về nhà của Lại Tuấn, Lê Văn Vân nhận được điện thoại từ Julissa, Hodges đích thản đưa Tiếu Vũ đến đó,

sau đỏ giải thích tình hình cho chị ta. Julissa đặc biệt gọi điện đế cám ơn anh!

Rõ ràng, khi Hodges đưa đứa trẻ đến, ông ta đã nhâc đến tên cúa anh!

Lê Văn Vân chỉ hàn huyên vài cảu liền cúp điện thoại!

Trở về nhà, anh phát hiện mấy người Đao Ba vẫn chưa rời đi, rõ ràng lã Đao Ba cũng đang đợi tin tức từ Lẻ Văn Vân.

Nhìn thấy Lê Văn Vân và những người khác trở lại, Đao Ba nhanh chóng chào hỏi anh và hỏi: “Mọi việc thế nào?”

“Khới hành trong ba ngày sau, hai du thuyền, anh có thế thông báo cho người của Minh Giáo rồi!” Lê Văn Vân nói.

Đao Ba sung sướng!

Bẽn cạnh, hốc mât của Trän Tiêu cũng đột nhiên đỏ lên!

Hai mươi năm rồi, anh ta cuối cùng cũng có thế rời khỏi thành phố này, hy vọng trả thù không còn xa nữa.

Ngay khi Lê Văn Vân về đến nhà của Lại Tuấn!

Tại khu Đông cúa khu Tội Ác, trong một ngôi nhà nhò, lúc này Hodges đang ngồi trên ghế sofa của ngôi nhà nhỏ.

Trong phòng, Julissa nhìn Hodges với nụ cười phấn khích trên môi và nói: ‘ông Hodges, từ nay Tiếu Vũ phải làm phiền ông

rồi.”

Hodges khẽ mỉm cười, cúi đâu và nói: “Mang đến phiền phức cho chị rồi.”

“Không sao đâu, Tiếu Vũ có thê’ đi theo ông và nhận được sự bồi dưỡng cúa ỏng, đó là vinh dự cúa con bé.” Julissa nói nhanh.

Đây là Hodges, đứng thứ hai trong Thiên Báng, chủ nhân cúa khu Tội Ác.

Trên mặt Hodges nở ra một nụ cười sâu. õng ta mím cười nói: “Vậy tôi đưa Tiểu Vũ về trước đây!”

“Được rồi, ông cứ làm việc của ỏng đi!” Julissa vội nói.

Hodges đứng dậy dầt tay Tiếu Vũ xuống lầu. Sau khi bước xuống lầu. ông ta xoa đầu Tiểu Vũ nói: “Tiểu Vũ, vào trong xe đợi chú đi!”

Tiểu Vũ ngoan ngoãn gật đầu. Bên cạnh Hodges, quản gia của ông ta chủ động mở cửa xe ra giúp Tiểu Vũ. Sau khi Tiếu Vũ ngồi vảo trong, ông ta mới nói với Hodges: “Chủ nhân, ông có ý tướng gì sao?”

“Người phụ nữ này tương đối cứng miệng. Bây giờ ngài Minh đã biết chúng ta đang âm thầm phát triển thế lực của mình.” Hodges cau mày nói: “Vừa rồi cậu ta không nói gì, nhưng tỏi có hơi không rõ suy nghĩ của cậu ta.”

“Chủ nhân có ý gi?” Quán gia hỏi.

Chiếc ghế sofa này được mua khi Lâm Chí Viền đưa tiên cho Cố Bạch. Vì ngày càng có nhiều người sống trong tòa nhà nhỏ này, Lè Văn Vân, Lý Thu và cố Bạch bât đầu ngủ trên ghế sofa. Cũng may chiếc ghế sofa này khá lớn, ban đêm có nó, ba người ngủ trên ghế sofa cũng không phải là vấn đề lớn.

Lê Văn Vân lên lầu thì thấy Phạm Nhược Tuyết đang ngồi ờ đó. Không có ai trong toàn bộ đại sảnh trên tầng hai.

“Lý Thu và Cố Bạch đâu?” Lè Văn Vân hỏi.

“Họ đã đến ngú trong trang viên của Lục Khiêm với Đao Ba rồi.” Phạm Nhược Tuyết nói: ’Buối tối hôm nay có lẽ chỉ có một mình anh ngủ ở đây thôi.”