19.

Chu Cố Đường vừa rời Giang Nam, liền gặp phải vô số phong ba. Nhưng trong thư gửi về, y vẫn nói mọi việc nhìn chung thuận lợi, còn nhắc rằng nếu không có gì ngoài ý muốn thì hẳn sẽ vẫn kịp trở về dự lễ kết nghiệp của ta ở Nữ học.

Bởi vậy nên ta cứ thế mà chờ.

Chờ từng ngày, từng ngày trôi qua.

Cho đến một hôm, trong lòng ta bỗng dâng lên cảm giác bứt rứt khó hiểu, như có thứ gì đó đè nặng nơi lồng ngực, khiến người ta không thở nổi.

Không lâu sau, tin dữ truyền đến. Thuyền của Chu Cố Đường đi ngược về phía Bắc đã gặp phải thủy tặc, lật úp giữa dòng Trường Giang, không còn tìm thấy tung tích.

Thân tín của y ở Thượng Kinh mang đến cho ta một bức thư. Là thư y đã viết từ trước. Người bị gọi là “ưng khuyển triều đình” ấy, nét chữ lại cứng cáp, phong cốt hiên ngang, mỗi nét bút đều như xuyên thấu mặt giấy. Trong thư, y viết:

“Người sống ở đời, không phải việc gì cũng viên mãn. Ta ngày ngày l**m máu trên lưỡi đao mà sống, sớm đã nghĩ đến một ngày sẽ bỏ mạng. Tài sản dưới danh nghĩa của ta cùng toàn bộ thân tín đều giao lại cho em. Hôn thư ta trả lại, em không cần vì ta mà giữ tiết. Chỉ mong em tìm được như ý lang quân, nửa đời sau không còn tiếc nuối.”

Chỉ mấy dòng chữ ngắn ngủi, nhưng không biết y đã phải suy nghĩ bao nhiêu lần mới có thể hạ bút.

Sáp nến đã nhỏ xuống mặt giấy, để lại từng vết loang. Những gì y đã từng làm cho ta, giúp ta gây dựng lại danh tiếng ở Thượng Kinh, thúc ta luyện cưỡi ngựa để lọt vào mắt xanh của trưởng công chúa, để lại toàn bộ gia sản làm chỗ dựa cho nửa đời sau của ta…

Hóa ra từ rất lâu rồi, y đã âm thầm chuẩn bị hết thảy mọi đường lui cho ta. Người thân tín kia chậm rãi nói:

- Không biết tiểu thư còn nhớ không, năm đó dưới chân Thiên Môn Sơn, công tử vì chân bị tật mà bị bạn học xô đẩy, chế nhạo, đúng lúc người đi ngang qua, đã nói với công tử một câu.

Ta ngẩng đầu nhìn gã. Gã tiếp tục:

- Người nói “sống trên đời, không phải chuyện gì cũng trọn vẹn, dù có tật ở chân, chỉ cần đứng lên được, vẫn là nam tử đội trời đạp đất”. Chính câu nói ấy đã chống đỡ công tử suốt mười năm sau.

Ngoài cửa sổ, mưa xuân đột ngột trút xuống ào ạt, hắt cả vào trong. Đến lúc ấy, ta mới phát hiện, nước mắt mình đã rơi đầy mặt từ lúc nào không hay.

Chàng nói… mong ta tìm được như ý lang quân, cả đời thuận lợi.

Nhưng, Chu Cố Đường, còn chàng thì sao?

Chàng… phải làm thế nào?

20.

Trong lễ kết nghiệp của Nữ học, ta múa một khúc vũ cầu phúc. Đến cả Hoàng hậu cũng đích thân khen ngợi, còn dặn ta chuẩn bị kỹ càng, đợi đến đại điển tế lễ cuối năm sẽ lại biểu diễn thêm một lần nữa. Tin Chu Cố Đường đã chết lan khắp Thượng Kinh, xôn xao không dứt.

Nhờ ân thưởng của Hoàng hậu và trưởng công chúa, dù mối hôn sự lần này lại đứt đoạn vẫn có vô số bà mối tìm đến Giang phủ, suýt nữa giẫm nát cả ngưỡng cửa. Ngay cả Thôi gia cũng cử người đến. Lần này, người trực tiếp đến làm mai chính là lão thái quân phủ Quốc công, thân phận tôn quý, khiến phụ thân ta mừng rỡ đến mức khó giấu được ý cười.

Nhưng ta đã từ chối. Ta vừa bước ra khỏi phủ, liền bị Thôi Chiêu gọi lại. Đến mùa thu này hắn sẽ lên đường đến Tây Bắc, đúng như mong muốn năm xưa của hắn, không bị ràng buộc, tự do tung hoành.

Ta đã sớm nghe tin, liền khẽ thi lễ, bình thản nói:

- Chúc Thôi công tử rong ruổi Tây Bắc, tiền đồ rộng mở.

Thôi Chiêu nhìn ta rất lâu, rồi hỏi:

- Vì sao lại từ chối?

Dù trước kia Thôi gia có bao nhiêu sai lầm thì hôn sự với thanh danh của Thanh Hà Thôi thị, bất luận lúc nào cũng là lựa chọn tốt nhất. Ta im lặng một lúc, rồi mới đáp

- Ta đang đợi chàng.

Trong lòng cuộn lên trăm ngàn cảm xúc, cuối cùng chỉ còn lại một tia chua xót thoát ra nơi đầu lưỡi

- Ta sợ nếu chàng trở về, thấy ta đã định thân với người khác, sẽ buồn lắm.

Chu Cố Đường vốn không phải người rộng lượng. Ta vẫn muốn chờ chàng thêm một thời gian nữa. Ta vừa định quay người rời đi, phía sau đã vang lên giọng nói khàn khàn của Thôi Chiêu:

- Không phải là ta không thích.

Ta dừng lại. Hắn đứng đó, thân hình cao gầy, lần đầu tiên trong đời hiểu rõ thế nào là hối hận không kịp. Sự chua xót và ân hận như dây leo điên cuồng quấn chặt lấy tim hắn. Hắn nói, bàn tay giấu trong tay áo run lên, giọng khàn đặc

- Ước hẹn từ thuở trong nôi… vốn không phải ý nguyện của ta nhưng cô gái như muội mới là người ta thực sự thích.

Hắn đã từng có cơ hội cưới người mình muốn, nhưng lại tự tay buông bỏ. Hắn chưa từng thật sự hiểu ta, lại vội vàng đưa ra phán định.

Từ đó về sau, mỗi đêm gió lớn ở Tây Bắc, hắn đều sẽ nhớ tới Thượng Kinh có một thiếu nữ khuê các đã từng vì hắn mà ngày ngày luyện cưỡi ngựa. Không cưới được cô ấy là sai lầm lớn nhất đời hắn.

21.

Ta muốn đi gõ trống Đăng Văn. Người có oan khuất thì gõ, để dân chúng chứng kiến, để tiếng oan có thể truyền thẳng đến tai thiên tử. Ta muốn cáo trạng đương triều Giang thái phó, phụ thân ta cùng kế mẫu của ông mưu đồ sát hại trưởng nữ bị từ hôn. Thể trạng của ta dù yếu, cũng không đến mức chỉ trong vài ngày đã ho ra máu. Sau này dù đã dưỡng bệnh, vẫn không thể hồi phục hoàn toàn. Hóa ra là vì kế mẫu mỗi ngày đều lén bỏ thuốc làm suy nhược vào đồ ăn của ta.

Kiện cáo cha mẹ vốn là đại bất hiếu. Sau lễ kết nghiệp, cuộc sống của ta vốn có thể thuận buồm xuôi gió. Hà tất phải tự hủy danh tiếng, tự tay phá đi tiền đồ vốn đang rộng mở? Quan viên tiếp nhận vụ án đã khéo léo nhắc nhở ta.

- Cho dù ngươi thắng kiện, cũng chỉ có thể kết luận bọn họ không có lỗi trong việc giáo dưỡng.

Bởi dẫu sao ta vẫn chưa chết. Mà một khi đã kiện, cái giá phải trả chính là thanh danh của chính ta. Ta vẫn kiên định nói:

- Ta vẫn muốn tố cáo.

Quan viên thở dài:

- Tiểu cô nương này, ngươi cầu cái gì?

Ta ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng lạnh như lưỡi dao.

- Cầu một câu… không phục. Cầu cho chính mình… một công đạo.

Chỉ vậy mà thôi.

22.

Vụ án này quá mức hiếm thấy, đến ngày khai thẩm, không chỉ dân chúng kéo đến xem đông như trẩy hội, mà ngay cả Hoàng hậu cùng Gia Lâu trưởng công chúa cũng đích thân có mặt.

Phụ thân ta làm quan văn cả đời, chưa từng chịu nhục như vậy. Ông bị kế mẫu kéo tay áo khóc lóc, sắc mặt xanh đỏ đan xen, cuối cùng không kìm được, chỉ thẳng vào ta mà quát:

- Giang gia ta đáng lẽ không nên sinh ra thứ con gái lòng lang dạ sói như ngươi!

Lần này, ta không cúi đầu nữa.

Ta chỉ bình tĩnh nhìn thẳng vào ông. Nhân chứng không khó tìm. Nha hoàn, sai dịch trong phủ, từng người một bước ra làm chứng. Có người nói:

- Đêm tháng giêng tuyết lớn như vậy, phu nhân bắt đại tiểu thư quỳ ngoài sân, chưa đến canh ba không được đứng dậy. Lúc nô tỳ đi đỡ, tuyết trên vai tiểu thư đã dày đến một tấc.

Lại có người nói:

- Tiểu thư sốt cao như vậy, lão gia cũng không cho mời đại phu, chỉ nói tiểu thư làm mất mặt Giang phủ. Nô tỳ từng nghe lão gia và phu nhân nói, đợi tiểu thư chết rồi, có thể chiếm luôn của hồi môn do tiên phu nhân để lại.

Còn có người thấp giọng bổ sung:

- Người bên cạnh phu nhân thường lén lút bỏ thứ gì đó vào đồ ăn của tiểu thư.

Người xung quanh nghe xong, sắc mặt đều lộ rõ vẻ khinh bỉ.

Phụ thân ta mặt đỏ bừng, cười lạnh:

- Toàn là lời của đám nha hoàn bà tử thì có gì đáng tin?

Thứ ta thiếu đó là … vật chứng.

Thuốc độc sớm đã bị kế mẫu giấu đi. Không khí trong công đường dần rơi vào bế tắc. Ngay lúc ấy, ta chợt nghe thấy tiếng binh khí va vào nhau khe khẽ, một âm thanh quen thuộc đến mức khiến tim ta đập mạnh.

Ta đứng sững tại chỗ, trong lòng dâng lên cảm giác quen thuộc mà lại sợ hãi, không dám quay đầu. Rồi giọng nói ấy vang lên.

- Vật chứng ở đây.

Chu Cố Đường bước vào, đưa một túi thuốc nhỏ cho nha dịch.

Cả công đường lập tức xôn xao. Không chỉ vì hành vi độc ác “hổ dữ còn không ăn thịt con” của Giang gia, mà còn vì người vốn bị đồn đã chết giữa Trường Giang lại đột ngột xuất hiện.

Gia Lâu trưởng công chúa từ đầu đến cuối đều nhẫn nhịn không phát, đến lúc chứng cứ rõ ràng, rốt cuộc cũng không kìm được mà đập bàn, giận dữ nói:

- Đường đường là Thái phó đương triều, lại có thể hẹp hòi, tàn nhẫn đến mức này! Như vậy sao xứng làm Thái phó?

Hoàng hậu khẽ nhíu mày, im lặng hồi lâu, rồi mới chậm rãi lên tiếng, giọng nói đoan trang mà uy nghi:

- Giang tiểu thư, xem ra điệu vũ cầu phúc trong đại điển cuối năm nhất định phải do ngươi trình diễn. Trải qua sinh tử như vậy, nếu ngươi còn không phải người có phúc khí thì ai mới là người có phúc khí đây?

Chỉ một câu nói đã định ra hướng phán quyết.

Dưới công đường, dân chúng phần lớn là nữ giới, ai nấy đều như cảm cùng nỗi khổ, phẫn uất dâng cao.

Quan viên xử án mồ hôi đầy trán, liên tiếp xin chỉ thị, cuối cùng mới hạ quyết định:

- Giang Thái phó cùng kế thất Trương thị, mưu đồ sát hại trưởng nữ, đức không xứng vị. Trước hết cách chức điều tra, giam vào ngục, chờ ngày luận tội tiếp.

Ta chưa từng nghĩ sẽ có kết cục như vậy. Hơi thở ta nín giữ suốt bấy lâu, cuối cùng cũng buông ra. Toàn thân mềm nhũn, suýt nữa không đứng vững.

Đúng lúc ấy, một bàn tay đưa đến trước mặt ta.

Là Chu Cố Đường.

Ta không biết chàng đã làm thế nào thoát khỏi trận vây của thủy tặc, cũng không biết chàng đã phải trả giá ra sao mới có thể mang được vật chứng về.

Ta chỉ nhìn thấy chàng đứng đó phong trần mệt mỏi, sắc mặt tái đi, nhưng ánh mắt vẫn mang theo vẻ lười biếng quen thuộc như đêm tuyết năm nào.

Ta nhìn chàng thật lâu như sợ… chỉ cần chớp mắt, chàng sẽ lại biến mất.

Chu Cố Đường vươn tay về phía ta, giọng nói trầm thấp:

- Đứng lên.

Không chỉ là đứng dậy khỏi công đường này, mà còn là đứng dậy khỏi đêm tuyết năm ấy. Đứng dậy khỏi những lễ giáo từng trói buộc ta.

Niềm vui và nước mắt cùng lúc dâng trào. Ta đưa tay ra nắm lấy.

Từ đó về sau không bao giờ buông nữa.

Chỉ là…

Đã từng có một Cố Đường bước qua màn tuyết tìm đến ta.

_____________HẾT_____________

Cố Đường Chiếu Tuyết Lai - Triều Lộ Hà Khô - Chương 6 | Đọc truyện chữ