11.
Chiếc hoa đăng Tẩy binh đồ mà Chu Cố Đường dựng lên trở thành đề tài bàn tán suốt một tháng ở Thượng Kinh. Ngay cả Ngụy Quốc công, người từng chinh chiến sa trường, cũng không ngớt lời khen ngợi bức họa ấy. Danh tiếng của Giang tiểu thư một lần nữa lan khắp kinh thành. Ta thậm chí còn nhận được thiếp mời từ Gia Lâu trưởng công chúa.
Bà có thân phận rất tôn quý. Nữ học năm xưa chính là do bà sáng lập. Sau nhiều năm sống ẩn dật từ khi phu quân qua đời, nay lại mở yến tiệc. Những quý nữ được mời đều xuất thân từ các thế gia hàng đầu Thượng Kinh.
Nhưng ta vẫn chần chừ, không biết có nên đi hay không. Ta sợ họ sẽ lại lấy chuyện ta bị từ hôn ra để sỉ nhục ta.
Chu Cố Đường khép lại quyển công văn trong tay, y tựa bên cửa sổ tửu lâu, dưới lầu là dòng nước Giang chảy êm đềm.
Khoảng thời gian này, ta giúp y quản lý cửa hàng, thường xuyên đến đây xem sổ sách. Khi y không vào triều cũng sẽ ghé qua.
Gió thổi qua, cành liễu rủ bay bay, khung cảnh yên bình hiếm có. Ta vẫn đang cầm tấm thiếp của trưởng công chúa do dự, Chu Cố Đường ngước mắt, nói:
- Con người sống trên đời, không thể chuyện gì cũng viên mãn. Ai mà chẳng có thiếu sót. Bị từ hôn không phải lỗi của em. Giang Chiếu Tuyết, có những chuyện ta có thể giúp em, nhưng có những bước em phải tự mình đi qua.
Không hiểu vì sao lời này khiến ta cảm thấy quen thuộc đến lạ. Nhưng y nói không sai, sớm muộn gì ta cũng phải quay lại vòng giao thiệp của nữ quyến Thượng Kinh.
Ngoài cửa sổ, thế gian ồn ào náo nhiệt, chỉ có Chu Cố Đường đứng dưới ánh sáng, thanh đao trong tay áo đã được thu lại vào vỏ. Y nhìn ta, giọng trầm ổn:
- Em cứ đi đi, có bản Giám sát sứ ta đây chống lưng cho em rồi.
12.
Yến tiệc của trưởng công chúa là một buổi hoa yến, địa điểm đặt tại núi Thê Nguyệt, cách thành trăm dặm.
Chỉ là chậu tiên thược ta chăm sóc kỹ lưỡng lại bị kế mẫu cố ý làm hỏng trước ngày xuất hành. Khi ta chạy đến, chỉ còn thấy đầy đất mảnh vỡ. Kế mẫu đứng bên cạnh, móng tay nhuộm đỏ còn rực hơn cả hoa:
- Đám nha hoàn làm việc sơ ý làm vỡ chậu hoa của đại tiểu thư, tội thật đáng chết.
Dưới đất là nha hoàn bị vu oan đang quỳ khóc. Kế mẫu không muốn ta tham dự hoa yến, muốn để đứa em gái khác mẹ với ta đi thay. Ta hiểu rất rõ, nếu là trước kia, vì danh tiếng hiếu thuận, ta nhất định sẽ nhẫn nhịn. Nhưng lần này ta không muốn nhịn nữa. Ta đưa tay đẩy bà ta một cái, giống như khi xưa bà bắt ta quỳ trong tuyết.
Kế mẫu không đứng vững, loạng choạng ngã xuống đống mảnh vỡ, cả bàn tay bị cứa rách, máu chảy đầm đìa. Bà ta ngẩng đầu lên nhìn ta, ánh mắt kinh ngạc không dám tin. Đây vẫn là Giang Chiếu Tuyết luôn giữ lễ nghĩa, biết điều trước kia sao?
Ta đứng nhìn xuống, khẽ nói:
- A, ta cũng lỡ tay rồi. Xin người thứ lỗi.
Trong lòng ta dâng lên một cảm giác khoan khoái chưa từng có. Đáng lẽ phải như vậy từ lâu rồi.
13.
Dẫu vậy ta vẫn cần một chậu hoa thích hợp. Giữa trời đông giá rét, ở Thượng Kinh ngay cả hoa thường cũng khó tìm, huống hồ là kỳ hoa dị thảo.
Ta sai người truyền tin cho Chu Cố Đường nhưng cũng không ôm hy vọng. Y bận rộn như vậy, sao có thể lo đến chuyện nhỏ nhặt của ta. Đến ngày diễn ra hoa yến, ta đã ngồi trên xe ngựa mà vẫn không có tin tức gì.
Sáng sớm hôm ấy, Thượng Kinh lại có tuyết rơi, vì núi Thê Nguyệt ở xa thành nên trời chưa sáng ta đã phải lên đường. Gió lạnh len qua rèm xe, thổi vào từng đợt.
Bỗng nhiên, tiếng vó ngựa dồn dập xé toạc màn tuyết tĩnh lặng, rõ ràng đến mức khiến tim người run lên. Ta giật mình, vén rèm nhìn ra.
Chu Cố Đường ghìm cương ngựa, tuyết mỏng phủ kín vai áo, cả người y mang theo hơi lạnh của gió sương. Y cẩn thận từ lấy trong áo choàng ra một đóa thiên thanh tuyết liên. Cánh hoa trong suốt như ngọc, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo mà thuần khiết. Loài hoa này sinh nơi hiểm địa, hiếm thấy trên đời.
Không ai biết y đã đi bao xa, trải qua những gì mới có thể mang nó đến trước mặt ta..
Gió lớn thổi tung vạt áo, làm rối hàng mày đã đọng sương của y. Y khẽ xoay tay, giấu đi vết máu bị cát đá cứa trên đầu ngón tay, như thể đó chỉ là chuyện không đáng nhắc.
Trong khoảnh khắc ấy, ta chợt hiểu ra.
Ngàn dặm tìm hoa, vạn vàng đổi họa.
Những gì y làm, y chưa từng nói ra. Chu Cố Đường nhìn ta, giọng vẫn bình thản như thường:
- Nhớ về sớm.
Chỉ một câu. Không hỏi ta có thích hay không, cũng không nói mình đã vất vả thế nào. Chỉ là…
“Nhớ về sớm.”
14.
Đây là lần đầu tiên ta gặp Gia Lâu trưởng công chúa. Bà có địa vị tôn quý, quyền thế hiển hách, từ lâu đã được xem là khuôn mẫu của mọi phụ nữ Đại Ngụy.
Chỉ là bà bệnh tật triền miên, rất ít khi xuất hiện trước mặt người đời. Lần này, người đến không nhiều nhưng đều là quý nữ danh giá bậc nhất Thượng Kinh.
Ta vừa bước xuống xe ngựa, đã cảm nhận được vô số ánh nhìn đổ dồn về phía mình. Trong đó không thiếu những người từng hùa theo sỉ nhục khi ta bị nữ học từ chối ngoài cửa.
- Thiếp mời của trưởng công chúa có phải phát nhầm rồi không? Sao lại mời cả người bị từ hôn?
- Đêm Thượng Nguyên dựng một chiếc hoa đăng Tẩy binh đồ thật phô trương, có người đúng là quen thói thích nổi bật như khi còn ở Nữ học.
- Nhỏ tiếng thôi. Người ta quay đầu đã bám được Chu Cố Đường rồi. Nữ nhi bị từ hôn ghép với công tử què, cũng coi như đôi lứa xứng đôi.
Ta vốn có thể nhịn, bởi những lời như vậy ta đã nghe quá nhiều.
Nhưng ta không thể để họ kéo theo Chu Cố Đường. Ngay lúc ta định đáp trả thì một giọng nam vang lên, trong trẻo mà lạnh lẽo:
- Lời nói thật cay nghiệt.
Thôi Chiêu đứng trong tuyết, ánh mắt đen như mực, giọng hắn lạnh xuống:
- Biểu cô mẫu có lệnh, những người vừa rồi mở lời châm chọc, hôm nay không được dự yến. Mời quay về.
Lời vừa dứt, sắc mặt mấy vị quý nữ kia lập tức trắng bệch. Bị trưởng công chúa, người đức cao vọng trọng mời ra ngay trước cửa yến có khác gì công khai nói những cô gái đó đức hạnh còn thiếu? Có khác gì nỗi nhục ngày đó ta bị nữ học từ chối đâu?
Ta nhìn về phía Thôi Chiêu. Lúc này mới nhớ ra, trưởng công chúa vốn có quan hệ thân thích với Thôi gia, hắn gọi bà một tiếng biểu cô mẫu cũng chẳng có gì lạ. Ta bước ngang qua hắn, lúc đi ngang qua, ta nghe thấy một tiếng nói rất khẽ:
- …Xin lỗi.
Chỉ một lần tình cờ hắn bắt gặp mà ta đã phải chịu những lời mỉa mai cay nghiệt như thế, vậy ở những nơi hắn không nhìn thấy thì sao? Thôi Chiêu không dám nghĩ tiếp. Hắn không phải nữ nhi, hắn không biết nỗi gian nan của phụ nữ ở thế gian này. Trong khoảnh khắc ấy, hắn chỉ muốn vì ta mà rơi lệ.