Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc Hắc
Chương 2134
Chương 2134
Tuy rằng người phụ nữ kinh hãi đến mức run rẩy, nhưng cô †a vẫn không thể ngất đi, cô ta chỉ biết trơ mắt nhìn người đàn ông với thứ quấn trên tay anh ta đi về phía cô ta.
Mỗi bước đi của anh ta dường như càng gần hơn với bản án tử hình của cô ta một chút.
Đó là một con trăn khổng lồ!
Toàn thân nó có màu vàng, còn có những hoa văn màu trắng trải khắp toàn thân của nó, tuy rằng không thể xác định được chiều dài của nó, nhưng mà dựa vào số vòng quấn quanh người của nó cũng có thể ước chừng, ít nhất cũng phải năm sáu mét.
Người phụ nữ thật sự bị thứ đó làm cho sợ hết hồn, mồ hôi †úa ra trên người trên mặt, làm cho cô ta trông giống như vừa mới được vớt từ ao nước lên.
Cổ họng của cô ta cũng muốn rách ra, nhưng cô ta vẫn không ngừng la hét, gào thét chói tai, thậm chí ngay cả cầu xin tha thứ cũng không cố được nữa, đôi mắt của cô ta trừng lớn, liên tục lùi về phía sau, muốn cố gắng tránh xa con trăn đáng sợ một chút.
Cô ta bò sát ra sau, trong nháy mắt để lại một vết dài trên đất.
Khi người nuôi trăn đi ngang qua Phạm Nhật Minh, anh ta dừng lại một chút và nhìn về phía anh.
Chỉ thấy đuổi lông mày người đàn ông mang theo vẻ lạnh lùng, như là đối với người phụ nữ kia căm thù đến tận xương TỦY.
Âm thanh khàn khàn từ cuống họng anh vang lên: “Qua đi”
“Vâng”
Sau khi người nuôi trăn xác nhận ý của Phạm Nhật Minh, anh ta mang theo con trăn khổng lồ, tiếp tục tới gần người phụ nữ kia.
Anh ta không hề lo lắng rằng con trăn của mình sẽ gây ra tổn thương gì cho người phụ nữ đó.
Đây là một con trăn vàng, tính tình rất ngoan ngoãn, con gái út của anh ta thậm chí còn rất thích chơi đùa với con trăn này, chẳng qua là thoạt nhìn qua thì có chút dọa người thôi, trên thực tế không khác thú cưng là mấy.
Khi cơ thể trơn trượt và lạnh lẽo của con trăn quấn lấy chân người phụ nữ, tiếng la hét của cô ta càng trở nên thê thảm, cô ta dùng sức vung chân cố gắng hất con trăn ra khỏi chân..
Lúc này Phạm Nhật Minh đang đứng ở cửa lạnh lùng nhìn cảnh tượng trước mặt.
Trong mắt anh không có chút đắc ý nào, ngược lại càng thêm lạnh lùng, sâu xa.
Đột nhiên, chiếc điện thoại anh để trong túi áo rung lên. Phạm Nhật Minh lấy ra, nhìn màn hình, là điện thoại của Nguyễn Khánh Linh. Anh nhìn thoáng qua cảnh tượng trong nhà xưởng, một lát sau mới nhấc chân đi tới một nơi cách xa nhà xưởng một chút, lúc này mới nhận điện thoại của cô.