Chương 2127
Trước kia Nguyễn Khánh Linh thường thức dậy muộn hơn một chút, không nghĩ tới hôm nay cô lại thức dậy sớm như vậy
Nghe thấy Phạm Nhật Minh nói đến bữa sáng, bụng của Nguyễn Khánh Linh bắt đầu ùng ục ùng ục hai tiếng, như muốn đáp lại lời của anh.
“Đói bụng rồi à?”
Sau khi nghe thấy bụng của cô kêu lên, nụ cười trên mặt Phạm Nhật Minh lại sâu thêm một chút, còn mang theo chút cưng chiều.
“Một chút”
Nguyễn Khánh Linh tự cảm thấy xấu hổ, dứt khoát vùi đầu vào vai anh, đỏ mặt không nói nữa.
Thật sự là mất mặt, rõ ràng là không đói đến mức như th Phạm Nhật Minh bật cười, bả vai cũng run lên.
Nguyễn Khánh Linh nghe thấy tiếng cười của anh, như là từ trong lồng ngực truyền đến, vị trí cô đang dán mặt vào.
Mặt cô càng ngày càng nóng, cô luôn cảm thấy người đàn ông này đang cười nhạo mình.
Cô nhanh chóng thoát ra khỏi vòng tay của Phạm Nhật Minh, lấy khăn mặt của mình ra, nói: “Em đi rửa mặt”
Phạm Nhật Minh nhìn cô, đuôi lông mày cũng nhiễm ý cười. Khi Nguyễn Khánh Linh chuẩn bị đi ra ngoài, giọng nói điệu mang theo ý cười của anh đột nhiên vang lên sau lưng cô: “Có muốn anh giúp em không?”
Thời điểm Nguyễn Khánh Linh nhìn Trung Huy không cẩn thận nhìn thấy trên cổ anh ấy có một vết cào hồng hồng. Cái đó chắc hẳn là vết móng tay cào.
Cô có chút xấu hổ, lại nhanh chóng che dấu vẻ mất tự nhiên của mình, cười chào hỏi với anh ấy, sau đó lập tức cúi đầu xuống, tự động bỏ qua dấu hồng đó.
Tuy nhiên, Trung Huy không nhận ra sự khác thường của cô, anh ấy chỉ nghĩ rằng đó là phản ứng của chưa tỉnh ngủ.
Anh ấy đẩy cửa bước vào phòng.