Chương 2120

Dáng vẻ xinh đẹp, trong sáng.

Thấy thế, nụ cười của Phạm Nhật Minh càng sâu hơn, anh cũng không ở lại quá lâu mà rời khỏi phòng đi xuống lầu. Khi anh quay lại bàn chơi bài một lần nữa, đột nhiên Trần Hữu Nghị và Trung Huy cùng liếc mắt nhìn anh một cái. Sao anh lại cảm giác được vừa rồi hai người kia dường như đều đang nhìn anh.

Hơn nữa, ánh mắt còn có điểm khác thường

Nhưng đến khi Phạm Nhật Minh nhìn hai người họ, lại phát hiện không biết từ khi nào hai người họ đã thu hồi tầm mắt, biểu hiện vẫn giống như bình thường, không có gì khác. Phạm Nhật Minh cau mày, tự hỏi hai người họ muốn làm cái quái gì vậy?

Nhưng mà còn chưa chờ anh kịp nghĩ sâu xa, Lâm Đỗ Nhã ở đối diện đã xoa xoa tay, ma sát khuỷu tay bắt đầu một lần nữa.

Phạm Nhật Minh nhìn vẻ mặt hăng hái của cô ấy, không nói gì, bắt đầu chơi phỏm với bọn họ.

Sau khi họ bắt đầu, trên ghế sô pha chỉ còn lại một mình Lăng Huyền.

Cô ấy xem không hiểu bài phỏm này, sau khi nhìn một lúc liền cảm thấy nhàm chán, nhưng vì Trần Hữu Nghị còn ở đó, cô ấy chỉ có thể ngồi chờ.

Lúc đầu, Lăng Huyền còn cầm di động xem, lướt xem được một lúc rất nhanh cô ấy đã cảm thấy buồn ngủ, dứt khoát nghiêng đầu trên ghế sô pha ngủ mất.

Bởi vì chiếc ghế sofa mà Lăng Huyền đang ngồi ở phía sau Trần Hữu Nghị cho nên ngay từ đầu anh ta không nhìn thấy. Hơn nữa trong lòng vẫn còn chút bất mãn với người phụ nữ kia, cho nên có một khoảng thời gian anh ta cố ý không quay đầu lại nhìn cô ấy, cũng không chú ý đến động tĩnh phía sau.

Cho đến khi Lâm Đỗ Nhã ngáp một cái, quả thật là cô ấy buồn ngủ lắm rồi, nhìn nhìn lại một lượt bàn mạt chược cảm thấy cứ rời đi như vậy thực không cam lòng.

Quả thực, không thể đánh thắng Phạm Nhật Minh khiến cô ấy cảm thấy nghẹn khuất, nhưng từ sâu trong lòng cô ấy lại vô cùng ngưỡng mộ người đàn ông này.

Không chỉ có thể làm tốt công việc kinh doanh của mình mà ở trong trò chơi cũng có khả năng hơn người

Phạm Nhật Minh cũng không đáp lại lời khen ngợi của Lâm Đỗ Nhã, anh chỉ nở một nụ cười nhạt, coi như là đáp lại. Ông cụ Phạm cũng rất thích chơi phỏm, gần như là đam mê. Khi anh còn rất nhỏ, thời điểm ba mẹ anh vẫn còn, sau khi ông cụ Phạm dạy anh chơi phỏm, bốn người họ thường chơi cùng nhau.

Cho nên, từ nhỏ anh đã học được chơi phỏm, dưới sự dẫn dắt, dạy bảo của ông cụ Phạm, tự nhiên tài nghệ cũng cao hơn bọn họ nhiều.