Chương 2077
Không xé nát anh ta ra mới là chuyện lạ.
Tuy vậy nhưng anh ta cũng không muốn khiến cho mẹ anh †a phải suy nghĩ nhiều, anh ta cúi nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy, trong lòng hơi kích động.
Nếu chỉ là ôm cô ấy ngủ một đêm, không làm ra bất cứ chuyện gì thì sao?
Rew ít nhiều cũng hơi động lòng một chút.
Đúng lúc này mẹ anh ta ở bên cạnh lại thúc giục: “Còn ngây người ra đó làm gì? Mau bế vợ con lên lầu đi?”
Nghe vậy, mắt Rew lóe sáng, lồng ngực anh ta nhảy bang bang, đây là lần đầu tiên anh ta cảm thấy căng thẳng và phấn khích như vậy.
Anh ta nhìn vào mắt bà ta, một tay bế Lãnh Nhược Giai lên, lại không theo ý mẹ đưa cô ấy lên lầu, mà ngược lại đưa cô ấy ra bên ngoài.
Mẹ của Rew nhìn thấy vậy, dường như không kịp phản ứng, hỏi lại anh: “Con đưa nó đi đâu?”
“Về nhà con”
Giọng anh ta ngắn gọn rơi xuống, bước từng bước lớn, bế Lãnh Nhược Giai ra cổng.
Nghe anh ta nói xong, mẹ anh ta cũng không nói thêm gì nữa, chỉ cười dặn anh ta đi đường cẩn thận.
Rew ôm Lãnh Nhược Giai ra khỏi biệt thự, tài xế đã chờ sẵn ở bên ngoài, anh ta ôm cô ấy lên xe.
“Chạy đi.”
“Vâng”
Chiếc xe nhanh chóng được khởi động, chạy ra khỏi biệt thự.
Lúc này cạnh biệt thự có một chiếc ô tô đang đậu, nhìn thấy Rew ôm Lãnh Nhược Giai lên xe, mấy người bên trong xe cũng nhanh chóng khởi động xe, bám sát theo sau.
Những người này là do Lãnh Hàn Vũ dặn dò đi theo bảo vệ Lãnh Nhược Giai, đồng thời cũng trông chừng cô ấy, không cho cô ấy qua đêm ở bên ngoài.
Còn Rew thì lại không hề buồn ngủ, mắt anh ta chăm chú nhìn khuôn mặt Lãnh Nhược Giai, ngón tay không nhịn được đặt lên mặt cô ấy, bát đầu từ chiếc cằm thanh tú, trượt qua đôi môi, mũi và mắt, cuối cùng dừng lại ở vầng trán mịn màng.
Tay anh ta mang theo độ ấm, đặt trên mặt cô ấy một lúc lâu. Lãnh Nhược Giai bỗng nhiên nhíu nhíu mày, lẩm bẩm một tiếng: “Nóng...”
Sau đó tay cô ấy qua loa kéo áo khoác của mình, cởi ra quãng qua một bên, dựa vào một chỗ cứng rắn, rồi lại tiếp. tục ngủ say sưa.
Lúc này đầu Lãnh Nhược Giai đã gối ở trên đùi Rew, mà nơi cô ấy dựa vào làm tiếng thở dốc của anh ta dồn dập hơn. Anh ta nắm chặt tay, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, dường như đang dùng hết sức lực để nhịn xuống.