Chương 2062
Nhà họ Lãnh, sau khi Lãnh Nhược Giai rời đi, Lãnh Hàn Vũ vốn còn có chút việc của công ty cần xử lý.
Nhưng câu nói kia của dì Hoa cứ hiện lên trong đầu anh.
Dù là mơ hay thực thì nó cũng đã trở thành một hạt giống chôn chặt dưới đáy lòng Lãnh Hàn Vũ.
Anh đã tự hỏi không biết bao nhiêu lần, nếu những việc mà dì Hoa nói là sự thật.
Mặc kệ bà ấy làm cách nào để biết đi chăng nữa thì tình cảm mãnh liệt, không thể nói của anh đối với Lãnh Nhược Giai cũng sẽ trở nên hợp thế tục, anh cũng sẽ không lâm vào. nỗi hổ thẹn vì tâm tư bất kham này của mình nữa.
Anh thậm chí còn có cở hội để ở bên cạnh Lãnh Nhược Giai. Nếu lời dì Hoa là sự thật...
Nghĩ đến đây, ngón tay Lãnh Hàn Vũ khẽ run lên vì kích động.
Tình cảm mãnh liệt như sắp trào ra khỏi ngực, trái tim của anh đập liên hồi.
Lãnh Hàn Vũ chỉ có thể dùng tay ôm lấy ngực mới có thể khắc chế được một chút.
Đợi đến khi cảm xúc của mình ổn định lại, anh mới đứng dậy đi xuống lầu.
Lãnh Hàn Vũ quét mắt nhìn quanh phòng khách một lần cũng không thất dì Hoa đâu.
Anh đành phải bảo quản gia gọi dì Hoa đến.
Nhưng anh đợi ở phòng khách một lúc lâu quản gia mới trở về.
Cậu chủ, bà ấy xin nghỉ rồi”
“Xin nghỉ?”
Lãnh Hàn Vũ nhớ rõ sáng nay anh còn nhìn thấy bà ấy nên bây giờ cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
“Đúng vậy, vừa mới xin nghỉ về quê, hình như trong nhà xảy ra chuyện, lúc đi còn rất gấp gáp”
Quản gia nói tiếp.
Nghe vậy, Lãnh Hàn Vũ cũng chỉ có thể gật đầu: “Được, tôi đã biết rồi”
Anh không khỏi thất vọng, lẽ ra sáng nay anh nên hỏi bà ấy. Ngay khi quản gia vừa định rời đi, Lãnh Hàn Vũ lại lên tiếng hỏi: “Bà ấy có nói lúc nào sẽ quay lại không?”
“Tôi không rõ chuyện này lắm”
Tình hình có vẻ rất cấp bách.
Lãnh Hàn Vũ vốn định lập tức qua đó để xử lý nhưng anh bất giác lại nhớ đến Lãnh Nhược Giai.
Quan hệ giữa hai người vừa mới hòa hoãn trở lại, nếu cô ấy về mà không thấy anh thì hẳn sẽ tức giận nhỉ?
Nghĩ đến trước đây anh đã nhiều lần bị yêu cầu phải thông báo với cô trước khi đi công tác, giọng nói của Lãnh Hàn Vũ ngừng lại một lát rồi nói tiếp: “Trước hết hãy khiến mọi chuyện dịu đi đã, buổi tối tôi sẽ bay đến đó”