Chương 2052
Anh ta chỉ nhớ, tối hôm qua mình dần dần uống nhiều, ký ức cuối cùng là dì Hoa nói một câu với mình, anh ta và Lãnh Nhược Giai không có quan hệ huyết thống.
Nói thật, hiện tại Lãnh Hàn Vũ hồi tưởng lại cảnh tượng tối hôm qua, vẫn cảm thấy đầu đau muốn nứt, thậm chí có chút hư ảo.
Anh ta nhíu mày xuống giường, nhanh chóng đi đến phòng vệ sinh rửa mặt, vốn muốn tỉnh táo lại một chút, kết quả vẫn không nhớ ra được rốt cục lời nói của dì Hoa đã thật sự xảy ra hay là anh ta chỉ năm mơ.
Sau một lúc lâu, Lãnh Hàn Vũ cũng không suy nghĩ đến chuyện của Lãnh Nhược Giai nữa.
Sau khi rửa mặt thì anh ta đi xuống cầu thang, mới sáng sớm mà dì Hoa đã bận rộn trong phòng khách.
Lãnh Hàn Vũ trông thấy bà ấy, có một xúc động muốn đi đến hỏi, ngày hôm qua rốt cục bà có từng nói ra câu kia hay không?
Nhưng anh ta vẫn khắc chế.
Dù sao, nếu như đó chẳng qua là một giấc mộng của anh †a thì sao? Dì Hoa vốn không nói câu kia thì sao, anh ta lại đột nhiên hỏi như vậy, ngược lại sẽ để lộ manh mối.
Lãnh Hàn Vũ chôn sâu những suy nghĩ kia xuống đáy lòng.
Anh ta sẽ không liều lĩnh bất cứ rủi ro để lộ chuyện này ra ngoài, đến lúc đó không chỉ là anh ta, ngay cả Lãnh Nhược Giai cũng sẽ bị liên lụy.
Mà đây chính là kết quả mà Lãnh Hàn Vũ không muốn nhìn thấy nhất.
Lãnh Hàn Vũ không đổi sắc đi qua bên cạnh dì Hoa, không nói bất cứ lời nào.
Lúc này đầu bếp nữ cũng bắt đầu chuẩn bị mang thức ăn lên, không ngừng mà ra vào phòng bếp.
Lúc này dì Hoa mới phát hiện Lãnh Hàn Vũ đã xuống tới. Bà ấy vừa tiếp tục lau bàn, vừa len lén quan sát biểu cảm của anh ta.
Dì Hoa muốn nhìn ra cái gì đó từ trên mặt anh ta, sau khi bà đã nói cho anh ta biết chân tướng sự thật vào tối hôm qua.
Nhưng nếu như không nhớ, hiện tại bà lại không tiện đột nhiên nhắc đến, nếu không đối phương sẽ cảm thấy bà đang nói láo, thậm chí còn hoài nghi bà có dụng ý khó dò. Dì Hoa thầm suy nghĩ như vậy trong lòng, lại yên lăng than thở.
Được rồi, xem ra bà vẫn phải tìm thời cơ thíẻh hợp để nhắc lại chuyện này với cậu chủ một tiếng.
Dì Hoa lau xong cái bàn thì rời đi, không bao lâu sau, trên lầu đột nhiên có một bóng người chạy như bay xuống. Lúc bóng người kia chạy ngang qua bàn ăn, thậm chí còn không dừng lại, trực tiếp đi tới cửa.
Dì Hoa há to miệng, đang muốn nói chuyện, lại thấy người đàn ông cạnh bàn ăn đưa tay ra, vô cùng chính xác mà bắt lấy cổ tay của cô ta.