Chương 2049
Cô vừa nói, còn vừa đưa tay chỉ, mà đầu ngón tay của cô cách đũng quần của anh ta không đến một mét.
Mặc dù ngón tay của Lãnh Nhược Giai cũng không đụng phải quần Lãnh Hàn Vũ, nhưng mà, anh ta lại như là bị lửa đốt, mãnh liệt né ngay qua bên cạnh.
Bởi vì động tác của anh ta, cả cái ghế sô pha gần như đều lõm xuống.
Lãnh Hàn Vũ có chút luống cuống tay chân, anh ta quơ đại một cái đệm mà đắp lên.
“Đắp lên làm gì chứ? Sưng lên thì phải bôi thuốc”
Lãnh Nhược Giai nhìn thấy động tác của Lãnh Hàn Vũ, cô nhíu nhíu mày, đưa tay muốn kéo cái đệm trên đùi anh ta xuống.
Kết quả lại bị Lãnh Hàn Vũ nắm lấy cổ tay, lực tay khiến nếp nhăn giữa hai mắt cô lại càng chặt hơn.
Đầu ngón tay Lãnh Hàn Vũ nóng hổi, anh ta nhìn chằm chằm vào cô, trong mắt hiện lên mấy phần đỏ rực.
Mà Lãnh Nhược Giai lại như không phát giác gì, vẫn ngơ ngác nhìn anh ta, như đau đớn trên cổ tay lại làm cô mếu mếu môi, có chút yếu ớt oán trách một câu: “Tay em đau!”
Nghe vậy, Lãnh Hàn Vũ lập tức buông Lãnh Nhược Giai ra, anh dùng giọng nói gần như khàn khàn nói một câu với cô: “Đi lên ngủ đi”
Cuối cùng Lãnh Nhược Giai đứng thẳng người lên, nhưng cô lại không chịu trở về, vẫn đứng tại chỗ, có chút không vui mà nhỏ giọng nói: “Nhưng mà em còn chưa uống nước mà...”
Lãnh Hàn Vũ nhíu chặt mày lại, anh ta khống chế xúc động muốn gầm nhẹ với cô, chỉ cố gắng tỉnh táo lại, dịu giọng mà nói: “Lên đi, anh bảo dì Hoa đưa lên cho em” Lãnh Nhược Giai vốn há hốc mồm, còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng cô lập tức nhìn thấy biểu cảm trên mặt anh †a, trông rất tối tăm nguy hiểm, cho dù lúc này thần chí không quá tỉnh táo, nhưng nhìn dáng vẻ của Lãnh Hàn Vũ, cô cũng không dám nói thêm cái gì, đành phải trầm thấp à một tiếng, sau đó quay người rời đi.
Sau khi Lãnh Nhược Giai đi lên, dì Hoa đúng lúc bước ra †ừ phòng bếp.
Bà ấy chính là người phụ nữ trong bệnh viện kia.
Một phương diện, khi biết con gái của mình thích Lãnh Hàn Vũ, trong lòng dì Hoa cũng sinh ra thiện cảm đối với người thanh niên này, huống chỉ năng lực của bản thân Lãnh Hàn Vũ khá mạnh, tuổi trẻ tài cao, không giống như
Rew kia, nhìn là biết không phải người đứng đắn gì. Nhưng mà một phương diện khác, dì Hoa cũng cảm thấy lo lắng.
Thân phận của mình quá thấp, bà ấy không có tư cách nói cái gì với người thanh niên này, ngay cả công việc hiện tại của bà cũng là do cậu ta cho, nếu cậu ta thấy bà không vừa mắt, có thể sẽ lập tức đuổi bà đi.
Đến lúc đó, con gái lại chỉ có một mình ở cái nhà này ... Dì Hoa do dự một lát, đang định yên lặng lui trở về, chỉ thấy người thanh niên phía trước đột nhiên đứng lên, lúc này thân hình cao lớn nhìn có hơi lảo đảo.