Chương 2044
Lúc này Lãnh Nhược Giai giống như một đứa bé, khóc cực kỳ thảm thương, lại làm người ta đau lòng.
Ban đầu Lãnh Hàn Vũ còn ôm tâm lý may mắn, nghĩ chắc người mà cô mắng không phải là mình.
Kết quả Lãnh Nhược Giai lập tức gọi lại tên của anh ta, lúc này Lãnh Hàn Vũ mới xác định, em gái đúng là đang mắng mình.
Lãnh Hàn Vũ nghe Lãnh Nhược Giai không ngừng mắng anh ta, nhưng mà qua qua lại lại vẫn chỉ có mấy câu như vậy, anh ta vừa buồn cười, lại cảm thấy rất đau lòng.
Nếu cứ mắng tiếp như vậy, sáng sớm mai cô sẽ bị tắt tiếng, cổ họng cũng sẽ đau.
Vì để Lãnh Nhược Giai nguôi giận, Lãnh Hàn Vũ chủ động nhận lỗi, anh ta chậm rãi vỗ lưng cô, nói: “Đúng, đúng, là anh đáng ghét, đừng mắng nữa có được không?”
Giọng nói xoa dịu của Lãnh Hàn Vũ cuối cùng cũng khiến Lãnh Nhược Giai không kích động như vừa rồi.
Nhưng cô vẫn nép vào ngực anh không ngừng khóc, lần này tiếng khóc cũng nhỏ đi rất nhiều, chỉ thỉnh thoảng thút thít hai lần, nước mắt của cô trực tiếp làm lớp áo sơmi trước ngực anh ta ướt nhẹp một mảnh.
Nước mắt lập tức bị gió lạnh hong khô.
Lại một cơn gió thổi qua, nhưng nó cũng mang theo hơi lạnh thấu tâm.
Lãnh Hàn Vũ cảm thấy trái tim mình bị tiếng khóc của cô treo lên, lơ lửng giữa trời, cô khóc thút thít hai lần, trái tim anh ta đột nhiên mất trọng lượng, trâm xuống hai lần.
“Vì cái gì anh lại đáng ghét? Nói cho anh biết, anh sửa, được không?”
Lãnh Hàn Vũ cảm giác đây là lần đầu tiên, giọng nói của mình trở nên dịu dàng đến vậy, anh ta căn bản không dám nói lớn tiếng, sợ nặng lời một chút sẽ lại quấy nhiễu cô gái trong lòng mình.
Lãnh Nhược Giai thút tha thút thít, nhưng vẫn đứt quãng nói.
“Anh... anh và người phụ nữ kia đính hôn, anh không quan †âm em nữa...”
Bịch một tiếng trầm đục, Lãnh Nhược Giai không có việc gì, nhưng vẻ mặt của Lãnh Hàn Vũ lại có chút lạnh lẽo đi. Cái con bé này say rượu rồi sức lực cũng không nhỏ. Lãnh Nhược Giai đưa một tay níu lấy cổ áo của anh ta, đôi mắt xinh đẹp còn ngập nước, cứ như vậy mà nhìn chằm chăm vào anh ta, dữ dẫn nói: “Anh... anh nói chuyện với Vân Minh Nguyệt như thế, nói chuyện với em như thế, còn nói không phải không quan tâm eml”
Cô muốn làm ra dáng vẻ nghiêm túc, nhưng cả bản thân Lãnh Nhược Giai cũng không ý thức được, trên lông mi của mình còn đọng nước mắt, dáng vẻ kia muốn bao nhiêu đáng thương có bấy nhiêu đáng thương. Lúc này cô lại bày ra bộ mặt hung dữ, ngược lại mang đến một sự trái ngược đáng yêu.
Đôi mắt Lãnh Hàn Vũ vẫn luôn đặt trên gương mặt cô, anh ta lắng nghe những gì cô nói, rõ ràng đây là một chủ đề rất nghiêm túc, nhưng khóe môi của anh ta lại nhịn không được nhếch lên.