Chương 2040
Chẳng biết tại sao, nghe thấy lời này, phía sau lưng Rew hơi lạnh, nhưng mà, anh ta lại cảm thấy có chút quỷ dị. Tại sao câu nói mà Lãnh Hàn Vũ thốt nên này lại giống sự bảo vệ của một người đàn ông đối với một người phụ nữ, mà không phải giữa hai anh em vậy?
Khi Rew đang im lặng, Lãnh Hàn Vũ lại nhìn thật sâu vào mắt anh ta lần nữa, đôi môi mỏng phun ra mấy chữ không mang nhiệt độ: “Đừng mơ tưởng có thể kết hôn với nó, anh không xứng.”
Nói xong, không đợi Rew lên tiếng, Lãnh Hàn Vũ đã trực tiếp ôm Lãnh Nhược Giai đi.
Để lại một mình Rew ngơ ngác đứng ở cửa thang máy. Sau một lát, anh ta mới phản ứng kịp, nháy mắt tức giận đến nổi trận lôi đình.
Rew dùng sức đạp cái thùng rác bên cạnh, gầm thét: “Con mẹ nó ai không xứng hả? Con mẹ nó tôi vừa đẹp trai vừa có tiền, mẹ nó làm sao không xứng với em gái của anh hả?”
Nhưng mà mặc kệ anh ta rống thế nào, người phía trước cũng không buồn ngoái nhìn anh ta cái nào.
Khi Lãnh Hàn Vũ ôm Lãnh Nhược Giai ra khỏi nhà hàng, tài xế đã chờ ở bên ngoài.
Anh ta ôm cô lên xe.
Trong xe có mở máy sưởi, nhiệt độ trên người Lãnh Nhược Giai cũng dần dần tăng lên.
Nhưng Lãnh Hàn Vũ vẫn ôm lấy cô, điêu này khiến cô có chút khó chịu, cô không khỏi giật giật thân thể, mơ mơ màng màng mở mắt ra, lại chỉ nhìn thấy cái cằm của một người đàn ông.
“Buông ra “
Lãnh Nhược Giai mở miệng nói hàm hồ, lại đẩy bàn tay mà anh ta đặt trên hông của cô ra, thật là nóng quá, quả thật sắp áp cô thành miếng sắt nóng hổi...
Đôi mắt lạnh lẽo của Lãnh Hàn Vũ nhìn vào cô gái đang giấy giụa muốn vùng ra khỏi ngực mình.
Cô uống rượu, sức lực vốn không lớn nay trở nên càng mềm mại, giọng nói cũng mang theo vài phần yêu kiều, †ay của cô căn bản không giống như đang chống cự, ngược lại còn khiến người ta có cảm giác như đang đẩy đưa tán tỉnh.
Lãnh Hàn Vũ thấy em gái mình lại trở nên ngoan ngoãn nghe lời giống như lúc trước, cảm giác nghèn nghẹn rong ngực cũng thông thuận không ít, anh ta sửa sang lại những sợi tóc bị gió thổi rối hai bên gương mặt cho. Lãnh Nhược Giai, động tác cũng vô cùng dịu dàng.
Lãnh Nhược Giai cảm nhận được động tác của anh ta, cô bỗng nhiên trợn to mắt, nhìn chằm chăm hành động của Lãnh Hàn Vũ.
Đôi mắt của cô vô cùng trong trẻo, giống như giọt nước lưu ly, còn lóe lên ánh sáng rực rỡ.
Đầu ngón tay Lãnh Hàn Vũ khế run, nhưng mặt vẫn không đổi sắc, anh ta sửa sang lại tóc tai cho cô, vén mớ tóc rối ra sau tai.