Chương 2017
Chỉ thấy tròng mắt đen nhánh của anh hiện ra một tia lạnh lẽo trầm tĩnh, khóe môi anh xuất hiện một nụ cười hững hờ, trông như đang lắng nghe đề tài của bọn họ, lại như không để ý đến.
Thấy dáng vẻ này của anh, lúc này, suy nghĩ của mọi người đều không hẹn mà cùng nhất trí.
Nhất định là anh là khinh thường trả lời câu hỏi này, dù sao, nghe nói giám đốc Phạm có giấu một người đẹp trong nhà, cô vợ bé nhỏ kia còn đẹp hơn cả người trời, mà bản thân anh lại có tiếng cưng vợ như lên trời, càng không cảm thấy hứng thú đối với những người phụ nữ khác.
Ai ngờ, mọi người vừa suy nghĩ như vậy thì bỗng thấy anh khẽ nhếch đôi môi mỏng, ánh mắt hơi sáng tỏ mà khóa chặt lên bóng người màu lam kia, cười nói: “Người bên trái”
Vừa nói ra lời này, mọi người ngơ ngác một lát rồi đều đồng loạt nhìn về phía Lãnh Nhược Giai và Nguyễn Khánh Linh.
Người bên trái chính là cô gái dáng người tương đối nhỏ nhắn xinh xắn kial
Lúc này, không biết là ai nói một câu: “Nhưng khí chất của cô Lãnh trông càng thích hợp với giám đốc Phạm” Vừa nói ra lời này, tâm mắt của mọi người đồng loạt tập trung lên người người đó, tất cả đều như đang nhìn một †ên thiểu năng trí tuệ.
Không nói đến giám đốc Phạm không thích mẫu người như Lãnh Nhược Giai, mà Lãnh Nhược Giai cũng là cô dâu của hôm nay, nam đã kết hôn nữ đã gả, sao có thể tùy tiện nói ra câu này kia chứ?
Người đàn ông kia thấy ánh mắt của mọi người đều nhìn vào mình, còn hơi ngớ ra.
Anh ta là bạn của Rew, gần đây mới về nước, căn bản không hiểu rí náo nhiệt, nói ra lời mà mình muốn nói mà thôi.
Ai ngờ sẽ gây nên phản ứng như vậy.
Tất nhiên Phạm Nhật Minh cũng nghe thấy câu nói này
tình hình trong nước, cũng chỉ tới tham gia
Cái gì mà nhìn quen sóng to gió lớn, nói thẳng ra là cô gái đơn thuần như bé thỏ trắng bên trái kia không hợp với với loại hồ ly già dặn lõi đời như Phạm Nhật Minh đúng không? Người này thật không biết chết là gì mới dám nói như vậy, cũng không sợ đắc tội giám đốc Phạm hay sao?
Phạm Nhật Minh nghe người đàn ông này nói thế, nét mặt vẫn rất nhàn nhạt, thậm chí anh còn hơi nhếch khóe miệng lên, chỉ có điều đó cũng không phải nụ cười.
Ngay sau đó, anh tung ra một câu làm những người nghe rơi cả mắt kiếng: “Con người một khi đã có tuổi thì luôn yêu thíẻh những cô gái trẻ trung, nhìn non nớt như vậy” Phạm Nhật Minh không lạnh không nhạt lại nhìn quét qua người đàn ông kia một cái, hỏi: “Anh cảm thấy thế nào?” Người kia bị anh liếc nhìn như vậy, mặc dù cũng không cảm thấy gì cả, nhưng không hiểu sao sau lưng lại ớn lạnh, anh ta lập tức không dám ăn nói không chừng mức giống như vừa rồi, chỉ vội vàng gật đầu, mà những người còn lại cũng gật đầu theo, cười phụ họa: “Đúng vậy, đúng vậy”
Đề tài này cứ quỷ dị lại bình thản như vậy mà lướt qua.