Chương 1961

Phạm Nhật Minh dừng xe, anh xuống xe trước, sau đó giúp Nguyễn Khánh Linh xuống xe.

Anh vẫn như cũ nắm lấy tay của cô, còn tay còn lại đặt ở hông cô, hai người cùng nhau đi đến phòng bệnh của Steve.

Bởi vì trang viên Mia sắp xếp cho bọn họ là ở khu sầm uất ở trung tâm thành phố, vì vậy hai người trên đường đi tốn khá nhiều thời gian.

Vào lúc này, sắc trời trái lại có chút mù mịt sắp sáng đến nơi rồi.

Nguyễn Khánh Linh không tự chủ được ngáp một cái. Phạm Nhật Minh nhìn cô, lại nhéo tay của cô, hỏi: “Buồn ngủ sao?”

“Vẫn bình thường, chỉ hơi hơi thôi”

Nguyễn Khánh Linh trả lời, bởi vì mong được gặp Steve, vì vậy trong đầu cô hiện tại khá hưng phấn kích động, ngáp chỉ là phản ứng bình thường của cơ thể mà thôi.

Nghe vậy, Phạm Nhật Minh cũng không nói nhiều nữa. Hai người bước vào thang máy, rất nhanh đã đến trước. cửa phòng bệnh của Steve.

Lúc Nguyễn Khánh Linh đứng trước cửa phòng, cô còn có chút thấp thỏm, phần nhiều là lo lắng.

Cô lo rằng sau khi bước vào, nhìn thấy dáng vẻ bố mình giống như trong giấc mơ của cô, vậy đoán chừng cô thật sự sẽ bị bao phủ bởi cảm giác tự trách.

Phạm Nhật Minh nhìn ra được suy nghĩ của cô, anh cũng
 

không có thúc giục, chỉ cùng cô lắng lặng đứng đợi trước cửa phòng.

Qua một hồi lâu, cô nhóc ấy mới giống như ra quyết định vậy, cô mở cửa bước vào, hai người không có nắm tay. nhau nữa, có điều, Phạm Nhật minh vẫn theo sau cô, giống như thần bảo hộ trầm lặng vậy.

Đèn đêm trong phòng bệnh đang mở.

Steve nằm trên giường, trên người ông ấy cắm rất nhiều ống dẫn thiết bị, trên mặt còn mang mặt nạ dưỡng khí. Tuy rằng như vậy, có điều, trạng thái của ông ấy nhìn qua quả thực cũng không tệ, trừ sắc mặt tái nhợt hơi yếu ớt một chút, không hề gầy giơ xương như trong giấc mơ của Nguyễn Khánh Linh.

Nguyễn Khánh Linh vừa nãy biểu cảm còn căng thẳng, cuối cùng cũng thả lỏng một chút.

Phạm Nhật Minh hạ mắt xuống nhìn cô, không nặng không nhẹ ừm một tiếng. 

Qua một hồi lâu, anh cởi áo khoác, là một chiếc áo khoác dài, trực tiếp khoác lên người Nguyễn Khánh Linh, bao lại từ đầu đến cuối, chỉ để lộ đầu ra ngoài.

Anh dùng áo khoác của bản thân, ôm lấy cô, đặt cô ngồi trên chân mình.

“Ngủ một lúc đi, bố em tỉnh rồi thì anh gọi em dậy” Phạm Nhật Minh biết, cô nhóc này nếu đã nhất định muốn đến đây, thì cho dù cô nghe lời của anh quay về, phỏng đoán tâm trạng cũng không yên tâm, chứ đừng nói là ngoan ngoấn đi ngủ, không bằng hiện tại để cô ấy ở đây, dù thế nào cô cũng có thể ngủ yên giấc hơn một chút. 

- Chương 1961 | Đọc truyện tranh