Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc Hắc
Chương 1940
Chương 1940
Người phụ nữ kia vừa nghe thấy vậy thì cau mày: “Không được, lúc sợi dây chuyền vừa mới mất tôi đã sai người đi kiểm tra camera rồi nhưng không biết lúc đó đã xảy ra chuyện gì mà camera lại bị hư mất, không quay được khoảng thời gian lúc nấy”
“Tôi sẽ tìm người đến sửa”
“Được”
Rốt cuộc lần này người phụ nữ kia cũng không phản đối nữa, bây giờ cô ta đang muốn tìm xem rốt cuộc là ai đã lấy trộm sợi dây chuyền của cô ta rồi lại bỏ vào trong túi xách của Nguyễn Khánh Linh, rất rõ ràng là muốn mượn †ay cô ta làm bế mặt Nguyễn Khánh Linh.
Người phụ nữ n ra mình chỉ là một cây súng thì đã rất không thoải mái, đặc biệt là còn khiến cô ta mất mặt trước nhiều người rồi lại còn bị bố cô ta mắng chửi thảm hại như thế nữa.
Nếu để cô ta tìm ra được kẻ kia là ai thì hãy xem cô ta sẽ dạy dỗ cô ta như thế nào!
Người mà Phạm Nhật Minh tìm tới rất nhanh đã sửa xong camera rồi.
Lúc này hai bố con nhà họ Tô cũng rời đi để đi kiểm tra camera.
Những Nguyễn Khánh Linh, thân là một trong những người có liên quan lại không đi theo, bởi vì cô đã biết
người lấy trộm sợi dây chuyền đó là ai rồi, vậy nên mới không đi theo. Nhưng khi cô thấy người đàn ông bên cạnh mình cũng rất nhàn nhã thì cô không khỏi thấy có chút kì lạ
Người đàn ông này không tò mò à?
Nếu trong trường hợp cô không biết, chắc chắn cô sẽ rất †ò mò. Nhưng rõ ràng Phạm Nhật Minh không biết chuyện này, vậy nên cô đã kéo tay của người đàn ông và hỏi: “Anh không đi theo bọn họ để xem thử à?”
Phạm Nhật Minh vừa nghe thấy vậy thì nhìn cô, trong mắt hiện lên ý cười.
Anh hỏi lại: “Em cũng không đi đấy thôi? “Đó là vì em đã biết người hãm hại em là ai rồi”
“Anh cũng biết rồi”
Câu nói này của Phạm Nhật Minh nói vô cùng đột ngột, khiến Nguyễn Khánh Linh nhất thời không phản ứng lại kịp.
Cô vô thức hỏi lại: “Cái gì cơ? Anh cũng biết rồi á? Ai thế?” Phạm Nhật Minh nhìn phản ứng của cô thì thấy hơi buồn cười, anh bật cười, sau đó nhìn về phía Trúc Sương, người phụ nữ kia bây giờ đang đãng trí, cúi thấp đầu cũng không biết đang nghĩ đến chuyện gì.
Không biết nghĩ đến điều gì mà Nguyễn Khánh Linh lại cười như không cười nhìn người đàn ông, nói đùa oán trách một câu: “Anh xem đào hoa mối đào hoa này của anh ngoan cường như thế, từ Việt Nam xa xôi ngàn dặm bay tới đây chỉ để hãm hại em”
Phạm Nhật Minh vừa nghe thấy vậy thì sắc mặt trở nên cứng đờ. Mặc dù anh biết câu này của Nguyễn Khánh Linh là đang nói đùa thôi, thực ra không hề có ý muốn trách móc gì anh cả. Nhưng trong lòng anh vẫn không kiềm chế được mà tự trách bản thân mình.
Phạm Nhật Minh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.