Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc Hắc
Chương 1935
Chương 1935
Câu nói này vừa dứt thì có rất nhiều người nhỏ giọng than phiền, nhưng bọn họ vẫn hợp để với công việc của bảo vệ.
Nguyễn Khánh Linh không biết đã xảy ra chuyện gì.
Cô thấp giọng hỏi Phạm Nhật Minh: “Sao thế? Tại sao lại phải kiểm tra túi xách của mọi người thế?”
Phạm Nhật Minh cũng giải thích đơn giản lại cho cô một ch mất, là chuyện vừa mới xảy ra lúc nãy, cô ấy nghi ngờ là bị người ở đây lấy mất, vậy nên mới nhờ bảo vệ kiểm tra”
“Hóa ra là thế:
Sợi dây chuyền của con gái chủ tiệc rượu đã bị
Lúc này Nguyễn Khánh Linh mới hiểu câu chuyện, cô gật đầu.
Sau đó lại nhìn túi xách của mình nhưng cũng không quan tâm cho lắm.
Mặc dù người tham gia tiệc rượu rất nhiều nhưng tốc độ kiểm tra của bảo vệ cũng rất nhanh, hầu hết đã các vị khách đều đã được kiểm tra qua rồi nhưng vẫn không phát hiện ra sợi dây chuyền đã bị mất ở đâu cả.
Lúc này những lời than phiền của những người khách đã được kiểm tra qua kia cũng dần vang lên.
Dù sao những người có mặt ở đây cũng đều là những người tương đối có máu mặt, cứ vô cớ như thế mà bị xem là kẻ trộm cắp thì đổi lại là cũng sẽ không vui chứ nói gì bon ho.
Mà người phụ nữ bị mất sợi dây chuyền kia lúc này vẫn đang đi theo sau đám bảo vệ, hai mắt cô ta hơi đỏ, ánh mắt cứ nhìn chăm chằm vào từng chiếc túi xách được kiểm tra của mọi người, cố gắng tìm ra sợi dây chuyền của mình.
Nhưng hết lần này đến lần khác đều không có kết quả. Đương nhiên cô ta cũng nghe thấy lời than phiền của mọi người xung quanh nhưng cô ta vẫn luôn siết chặt nắm đấm cố kìm lại, không phát thành tiếng.
Rất nhanh tất cả mọi người có mặt ở đó đều đã kiểm tra qua rồi.
Cuối cùng chỉ còn lại túi xách của Nguyễn Khánh Linh là chưa được kiểm tra mà thôi.
Đám bảo vệ đó đứng trước mặt Nguyễn Khánh Linh và Phạm Nhật Minh, không chỉ như thế, đến cả chủ nhân của tiệc rượu cũng có mặt ở đó.
Cho dù là có giá trị như thế nào đi chăng nữa nhưng có lẽ nó cũng chẳng là gì trong mắt hai vợ chồng nhà họ Phạm đâu.
Vậy nên bọn họ đều ngầm hiểu rằng không cần phải kiểm tra túi xách của Nguyễn Khánh Linh.
Nếu như tất cả mọi người có mặt ở đó đều đã được kiểm tra qua và không tìm thấy sợi dây chuyền đó, vậy thì những người lúc nãy bị nghi ngờ lúc này đều thể hiện sự bất mãn trong lòng ra ngoài.
Có một người phụ nữ ăn mặc cao sang mở miệng nói trước, ngữ khí của cô ta cực kỳ không khách sáo: “Cô Tô, vừa nãy cô đã nói chắc chắn một người trong số chúng tôi ở đây đã lấy sợi dây chuyền của cô, nhưng bây giờ sau khi tất cả mọi người đều được kiểm tra rồi thì vẫn không †ìm thấy sợi dây chuyền của cô đâu cả”