Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc Hắc
Chương 1933
Chương 1933
“Chỉ uống một chút nữa thôi mà”
Nguyễn Khánh Linh lại bắt đầu làm nũng, cô mới uống được có một tí xíu, cứ như uống nước hoa quả vậy, chả có chút cảm giác gì, còn ngọt ngọt nữa, chưa kịp cảm nhận dư vị thì đã không còn gì nữa rồi.
Thế nhưng lần này Phạm Nhật Minh lại không mềm lòng, cũng không chiều theo ý cô.
Anh vẫn tương đối bình tĩnh: “Không được”
Âm mưu nho nhỏ của Nguyễn Khánh Linh không thành, cô cảm thấy hơi thất vọng.
Cô đảo mắt, lại nghĩ một cách khác. Cô ôm lấy cánh tay anh, tỏ ra đáng thương: “Thế nhưng mà em khát, ở đây toàn là rượu, ngoài rượu ra thì em còn có thể uống gì khác đâu?”
Nghe vậy, Phạm Nhật Minh cúi đầu liếc nhìn cô, giọng điệu hờ hững: “Khát thật sao?”
“Đúng vậy, em khát lắm luôn!”
Để nhẫn mạnh, Nguyễn Khánh Linh còn cố ý thêm vào. bốn chữ phía sau.
Cô không tin mình đã khát đến vậy rồi mà Phạm Nhật Minh vẫn không cho cô uống rượu.
Thế nhưng câu nói tiếp theo của anh suýt nữa khiến cô ngất xỉu...
“Em ở đây chờ một lát, anh đi bảo người ta chuẩn bị nước ấm cho em”
Nguyễn Khánh Linh nhìn chằm chằm anh một lúc, nghiến răng ken két, thế nhưng người kia chỉ nhìn cô, ánh mắt bình tĩnh tựa như muốn nói với cô.
Muốn uống rượu, đừng có hòng.
Hai người im lặng giằnng co trong chốc lát, cuối cùng vẫn là Nguyễn Khánh Linh bại trận trước.
Thôi bỏ đi, không uống thì không uống!
Cô tức giận nghĩ, sau đó nghiên răng, nói với Phạm Nhật Minh: “Được, anh đi đi”
“Ừ. Em ngoan ngoãn chờ ở đây nhé, không được lén uống rượu đâu đấy”
Thấy Nguyễn Khánh Linh nghe lời như vậy, trong mắt Phạm Nhật Minh mới ánh lên chút tươi cười, anh xoa tóc cô giống như xoa mèo con, sau đó mời rời đi.
“Hừ, quản chặt thật đấy!”
Nguyễn Khánh Linh nhìn theo bóng lưng anh rời đi, thè lưỡi không phục.
Nguyễn Khánh Linh vừa nghe liền cảm thấy chán ghét, không muốn quay đầu lại.
Thế nhưng, dù cho cô không quay đầu lại, Diệp Trúc Sương vẫn rất chủ động đi tới bên cạnh cô, lúc này Nguyễn Khánh Linh đang ngồi trước quầy bar, bên cạnh còn có ghế trống.
Thế nhưng cô đặt túi xách của mình lên trên đó, Diệp Trúc Sương liền ngồi xuống cách cô một ghế.
Thấy cô ta ngồi xuống như vậy, Nguyễn Khánh Linh dù có muốn giả vờ không chú ý đến cũng không được.