Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc Hắc
Chương 1924
Chương 1924
Cô rút tay mình khỏi tay người đàn ông, chủ động hỏi cậu bé.
“Bạn nhỏ, cháu làm sao vậy?”
Nguyễn Khánh Linh đi tới trước mặt cậu bé ngồi xổm xuống, đối diện với tầm nhìn của cậu bé.
Cậu bé nghe được giọng cô bèn khóc lớn, sau đó bổ nhào vào lòng cô, bờ vai nhỏ khẽ run lên, dáng vẻ vô cùng đáng thương.
Trên người cậu bé còn vương mùi sữa, Nguyễn Khánh Linh đau lòng trong lòng dâng lên cảm giác dịu dàng và thỏa mãn xa lạ của một người mẹ.
Cô nhẹ nhàng vỗ lưng cậu bé, nhẹ giọng nói: “Ngoan, đừng khóc, không sao đâu.”
Phạm Nhật Minh đứng sau Nguyễn Khánh Linh, khuôn mặt hơi trầm xuống.
Anh cố gắng kiềm chế cảm xúc muốn kéo cô về.
Cô đúng là to gan, đứa trẻ có lai lịch không rõ ràng như vậy mà cô cũng dám ôm thẳng vào lòng, nếu như nó là người khác sai tới hại cô thì...
Nguyễn Khánh Linh cảm thấy hai chân mất đi trọng lực, cô muốn hô lên nhưng lại sợ đứa bé trong lòng sợ, chỉ đành nhịn xuống, ôm chặt lấy cậu bé.
Cũng may Phạm Nhật Minh chỉ bế cô đặt lên ghế dài. Nguyễn Khánh Linh ngước mắt, không một tiếng động cầu xin sự giúp đỡ của Phạm Nhật Minh.
Nên làm gì bây giờ? Cô cũng là lần đầu tiên thấy một đứa bé khóc thương tâm như vậy.
Phạm Nhật Minh thật ra còn rất ghét trẻ con khóc, phiền phức.