Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục
Chiến Thần Vô Song - Lục Khải

Chiến Thần Vô Song - Lục Khải

Tác giả: Hoắc Khải

Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Hiện Đại

Số chương: 208

Lượt xem: 0

Trạng thái:Hoàn thành

NỘI DUNG TRUYỆN

Trước nấm mồ cô độc ở vùng núi hoang sơ, Lục Khải mặc trang phục ngụy trang, quỳ một hồi lâu không đứng lên, hai mắt đỏ hoe cứ nhìn chằm chằm vào ngôi mộ đơn sơ được xây bằng đá vụn. Trên tấm gỗ phủ đầy rêu xanh có khắc dòng chữ ‘Mộ của Lục Sơn Hà’. Không ai có thể ngờ, chủ nhân của ngôi mộ cô độc này chính là người giàu có nhất Lâm Thành. Lục Khải dập đầu ba cái, thân người run rẩy, nói: “Bố ơi! Con trai bất hiếu, thù này không báo, con thề không làm người”. Có nằm mơ anh cũng không thể ngờ, trong mấy năm anh chấp hành nhiệm vụ ở nước ngoài mà khi về nước lại gặp phải tình cảnh như này. Lời nói vừa dứt, Lục Khải mở hai bình rượu Mao Đài đã ủ năm chục năm ra, một bình rót trước mộ còn một bình khác thì anh nắm chặt trong tay. “Bố à! Trước đây bố luôn muốn con uống rượu cùng với bố. Hôm nay con sẽ uống say với bố thì thôi”. “Chỉ không thể ngờ, lần đầu tiên bố con ta uống rượu với nhau lại bằng cách này”, Lục Khải nâng chén rượu lên rồi nhấp một ngụm. “Khụ, khụ, khụ…”. “Long Hồn! Hãy bớt đau lòng, vết thương của anh vẫn chưa khỏi hẳn”. Người nói câu này là người đàn ông đi cùng Lục Khải đến đây. Anh ta đeo súng thép, dáng đứng sừng sững như ngọn núi, vẻ mặt lo lắng đỡ Lục Khải đứng dậy. Người này mặc trang phục ngụy trang khác biệt, trên quần áo của anh ta có một biểu tượng kỳ lạ.

“Trong xe còn bao nhiêu tiền mặt?”“Cô không muốn chữa bệnh cho con gái nữa sao?”“Hắn có dám về không?”“Đồ ngu xuẩn, không đáng tốn sức của tao”.“Em đi đâu vậy?”“Đây là Lý Vỹ, cậu chủ nhà họ Lý”.“Chú em! Nói vậy là không đúng rồi”.“Khoác lác! Mày thử động vào bọn tao xem”.Hắn không muốn sống nữa sao?“Viên Hàn! Con ở đâu?”,“Nhưng các người thuê được bao lâu mà đã thành ra như này”.“Bố mẹ sống ở đây sao?”“Thưa mẹ, con là Lục Khải đây”.Khuôn viên ở trước mặt từng là của nhà họ Lục.Hắc Vũ lộn ngược lại, đứng vững trên đất.“Không biết khi nào tổng giám sát có thời gian?”Phía sau ông ta là một thiếu nữ mặc váy dài.Trên huy hiệu có rồng, vậy chính là Long Hồn rồi.Anh không có ý kiến gì chứ?”“Mẹ làm sao?”Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía Lục Khải.“Nói tiếp đi!”“Ngọc, mày bị ngốc à?”“Không, nó là người bận rộn, chắc đang bận làm việc khác!”Lục Khải có thể cảm nhận được sự thất vọng của cô.Hà Siêu Quần bị doạ cho sợ tè cả ra quần!“Om sòm”.“Anh có thể cái gì chứ?”“Đưa em đi mua quần áo trước!”Anh biết rõ, Hàn Ngọc rất thích quần áo đẹp.Muốn trách thì chỉ trách cô ta đã coi thường người khác.“Không đâu! Em không mua gì sao?”“Tất nhiên là có rồi, đến nằm mơ em cũng hận”.Ngày mai anh sẽ chờ em ở khuôn viên nhà họ Lục”.“Ngày mai nhớ chuẩn bị ít nến và hương”.“Lôi Hạo Thiên sẽ nghe lời con sao?”Đúng là vọng tưởng”.“Anh còn muốn làm gì nữa?”Sao bây giờ em mới tới?”Bộ dạng này bê bết làm sao…Cậu coi Long Môn chúng tôi là kẻ ngốc à?”Lại còn nói sẽ cho họ cơ hội nữa?Nhưng những người khác thì không coi ra gì.Lôi Hạo Thiên và mày, ai lợi hại hơn?”“Nói như vậy là có ý gì?”Bây giờ, hối hận quá rồi!“Lúc nào cũng hoan nghênh!”“Mày… đây là mưu đồ của mày!”“Chọn xong thì tự tìm cách bê về”.Mọi sự phản kháng đều là công cốc.