Chiến Long Trở Về - Tần Phong
Chương 48
Lý Hạo bật cười, nhìn về phía người phục vụ nói vài câu tiếng Pháp, sau khi gọi món xong, mới nói với Doãn Hân: "Không biết mấy người muốn gọi món gì, tiếng Pháp của tôi không tốt läm, nếu không đã gọi giúp mấy người rồi."
Khuôn mặt Doãn Hân đột nhiên cứng đờ, cô không biết tiếng Pháp, một chút cũng không.
Cái này hoàn toàn đang muốn gây khó dễ cho người khác. mà.
Nhưng lúc này, Tân Phong liếc mắt nhìn Lý Hạo mà nói: "Không phải cậu nói không tốt lắm mà là quá tệ, năm âm tiết thì phát âm sai ba cái rồi. Với trình độ này của anh mà cũng dám gọi món, không phải đang làm khó nhân viên phục vụ người ta hay sao?"
Nghe xong câu này, sắc mặt Lý Hạo trong nháy mắt đột nhiên trở nên cực kỳ khó coi: "Tiếng Pháp của tôi cấp 4 rồi nhé, anh mà cũng dám nói tôi phát âm sai cơ à, anh lấy đâu ra tự tin nghe ra được vậy?"
"Đúng thế"
Doãn Hướng Tuyết ở bên cạnh phụ họa theo: "Một thăng ăn mày nhãi nhép như anh còn dám chỉ trích chồng chưa cưới của tôi, sợ răng anh có nghe cũng không hiểu nổi đâu."
Lúc này, Tân Phong nhìn về phía nhân viên phục vụ, nói ra một câu tiếng Pháp bằng một giọng phát âm chuẩn xác, gọi một vài món đồ ăn, khiến cho Lý Hạo nhất thời kinh ngạc, còn Doãn Hướng Tuyết lại khế cười khẩy mà nói: "Chắc là anh ta chỉ đang nói nhăng nói quậy với nhân viên thôi, sợ răng người ta còn nghe không hiểu nữa là."
"Thưa quý khách, anh là người Luân Đôn sao?"
Nhưng lúc này người phục vụ đột nhiên lại lộ ra vẻ mặt mừng rỡ, bỗng dưng nói một câu tiếng Trung: "Tôi rất hiếm khi nghe được giọng địa phương chính gốc chuẩn như vậy trên mảnh đất Đại Hoa này, nếu không phải vì màu da của anh thì
có lẽ tôi đã nghĩ anh là người Pháp chính gốc rồi:
Doãn Hướng Tuyết bị làm cho tức chết, khoanh tay lại, ngồi xuống ghế.
Sau khi người phục vụ rời đi, chỉ trong chốc lát đồ ăn đã được đem lên. Doãn Hướng Tuyết vừa thưởng thức đồ ăn vừa khoe chiếc nhãn đính hôn trên tay mình: "Em họ à, em thấy chiếc nhẫn này của chị thế nào? Là Lý Hạo cầu hôn chị đấy, nó nằm trong bộ sưu tập của LV, nặng hai cara, khoảng hơn ba trăm ngàn tệ thôi ấy mà. Em nhất định chưa từng nhìn thấy viên kim cương nào lớn như vậy đúng không, dù sao Tần Phong cũng chỉ là một kẻ nghèo hèn rách rưới thôi mà."
Viên kim cương trên tay cô ta trong suốt như pha lê, lộ ra vẻ sặc sỡ chói mắt.
Doãn Hân vốn định cầm viên kim cương màu hồng trên tay ra nhưng lại thu về. Dù sao đây cũng là Tân Phong tặng cô, một khi bị nhận ra là giả thì mặt mũi của Tân Phong sẽ để vào đâu đây. Thế nhưng cảnh tượng này của Doãn Hân đã bị Doãn Hướng Tuyết bắt gặp.