Tối hôm qua Đổng Minh Liễu bị bộ xương khô đánh cho hôn mê bất tỉnh nên không tận mắt nhìn thấy những chuyện xảy ra trong quán rượu sau đó, nhưng khi tỉnh lại phát hiện ra mình đang nằm trong bệnh viện, hơn nữa Trần Phi Ngư cũng không gặp phải chuyện gì khiến anh ta thở phào nhẹ nhõm, hỏi lại mới biết thì ra cậu ấm nhà họ Long này đã ra tay giúp đỡ.

Đổng Minh Liễu là người thủ đô chính gốc, nhờ bạn bè trong võ đạo giới thiệu nên mới bám vào được cây đại thụ nhà họ Long, nhưng trên thực tế anh ta vẫn là một nhân viên quèn, còn chẳng được gặp Long Thiên Tượng bao lần nên tất nhiên không biết được hai cậu chủ chỉ nghe tiếng không thấy hình nhà này, nhưng chẳng quen biết gì không có nghĩa là anh ta chưa từng nghe nói, chỉ cần nắm bắt thông tin lanh lẹ một chút sẽ biết anh em nhà họ Long có tiếng tăm cực kì vang dội trong hội, tiếng xấu đồn xa, nhất là người anh này, năm đó có thể nói là đại ca của đám công tử bột ăn chơi đàn đúm, nghe nói anh thường xuyên biến Thiên Thượng Nhân Gian thành ngôi nhà thứ hai, mức tiêu phí trong một đêm là số tiền một người bình thường không thể tưởng tượng nổi, vậy mà anh còn chẳng thèm chớp mắt lấy một cái.

Một công tử bột như thế lại đủ sức đánh bại bộ xương khô có sức mạnh lớn hơn cả Đổng Minh Liễu, hơn nữa anh ta còn nghe Trần Phi Ngư nói là mọi thứ được giải quyết trong một giây khiến Đổng Minh Liễu cực kì khiếp sợ. Nghe bảo cậu cả nhà họ Long biến mất mấy năm nay, chẳng lẽ anh được cao nhân nào đó chỉ điểm, võ nghệ đột nhiên tăng mạnh ư? Dù là nguyên nhân gì thì việc anh đánh bại bộ xương khô cũng đủ để chứng tỏ ít nhất sức mạnh của anh phải lên đến cấp Địa, ghê thật, võ giả cấp Địa ở độ tuổi hai mươi mấy thế này, Đổng Minh Liễu chưa từng gặp được ai.

Nhưng cậu cả nhà họ Long đã cho Đổng Minh Liễu rất nhiều bất ngờ kinh ngạc lại đang đứng trước mặt anh ta, khác hoàn toàn với hình tượng công tử bột quần là áo lụa anh ta đã tưởng tượng ra trước đó.

Long Thiên cười cười nói: “Chú Đổng, tôi không phải phụ nữ nên chú đừng có nhìn tôi với ánh mắt đó, tôi sợ đấy”.

Bấy giờ Đổng Minh Liễu mới nhận ra bản thân đang thiếu lịch sự, vội vàng cười gượng vài tiếng rồi nói: “Đại thiếu gia hoàn toàn khác với những gì tôi tưởng tượng”.

“Có phải tôi nên cưỡng ép Trần Phi Ngư, bắt cô ấy làm ấm giường cho mình thì mới đúng với hình tượng trong lòng chú Đổng không?”, Long Thiên nhìn Trần Phi Ngư, cười xấu xa nói.

Thấy chủ đề bỗng nhiên chuyển sang mình, lại bị người ta chọc ghẹo khiến Trần Phi Ngư tức giận, trừng mắt nhìn Long Thiên, đó là ánh mắt nghiến răng nghiến lợi nhưng chẳng hiểu sao lọt vào mắt người khác lại có vẻ như cô ta đang nhìn trộm anh, Đổng Minh Liễu là người từng trải nên sao lại không nhận ra được, chỉ không nói thẳng ra mà khoát tay nói: “Đại thiếu gia không phải là người như thế”.

Long Thiên vui vẻ nói: “Nếu không có chú Đổng ở đây thì chắc tôi đã lộ nguyên hình rồi đấy, nhưng từ nhỏ tôi đã bị Thanh Long đánh tơi bời hoa lá, chú Đổng là bạn tốt của Thanh Long nên tôi phải bớt lại một chút, nếu không Thanh Long lại lấy cớ dạy tôi một trận ra trò”.

Long Thiên Tượng có tứ đại hộ pháp, Huyền Vũ là một bức tường bằng thịt, Bạch Hổ am hiểu quyền pháp, Thanh Long giỏi về thương, Chu Tước chuyên ám sát, Long Thiên Tượng có thể thoát chết trong suốt bao nhiêu năm qua có một phần công lao rất lớn của bốn hộ pháp này, tiếc là chú Huyền Vũ hiền lành chất phác thường xuyên bị anh lừa đi mua kẹo ăn đã hy sinh khi bảo vệ Long Thiên Tượng trong trận chiến với nhà họ Tạ, còn lại ba người, Chu Tước xuất quỷ nhập thần nên anh chẳng mấy khi được thấy, Bạch Hổ lại là một người bảo thủ ngang bướng, tính tình khó ưa, chỉ có Thanh Long là thân thiết với anh hơn một chút, Đổng Minh Liễu lại là người Thanh Long giới thiệu để về bán mạng cho nhà họ Long.

Nghe thế, Trần Phi Ngư lại liếc xéo Long Thiên nhưng không hề lên tiếng phản bác, có lẽ là đang biết ơn tối qua anh đã cứu mạng, hoặc là biết mình có phản bác cũng vô dụng, Trần Phi Vũ thì lại không thể đứng yên nhìn, làm gì có chuyện chị gái cậu ta bị người khác bắt nạt như thế bao giờ, nói miệng thôi cũng không được, cậu ta nhìn Long Thiên và nói: “Này tên họ Long kia, ăn nói giữ mồm giữ miệng lại, đừng tưởng là cứu chúng tôi một lần thì có thể ức hiếp chị tôi, cẩn thận tôi đánh anh”.

Tiểu Báo Tử đang vui vẻ nhìn chị Bùi tự tát vào mặt mình nghe thế lập tức khó chịu, trên đời này không chỉ có một mình mấy người biết bao che nhé, Tiểu Báo Tử chống nạnh nói: “Này, lại còn đòi đánh anh tôi nữa, tôi cứ tưởng là ai, thì ra là tên ranh tối hôm qua bị người ta đè xuống đất giẫm lên, nào nào, muốn đánh với anh tôi thì lại đây chơi với tôi một tí đi”.

“Tôi không bắt nạt con nít ranh!”, Trần Phi Vũ khinh thường nói.

Tiểu Báo Tử nhìn Trần Phi Vũ trông cũng non choẹt chẳng khác gì mình, xí một tiếng rồi nói: “Lông ở dưới mọc chưa mà hống hách gọi tôi là con nít thế, chỉ là lớn hơn tôi mấy tuổi thôi chứ có gì hay ho đâu”.

Trần Phi Vũ bị nói trúng tim đen, thẹn quá hóa giận: “Mọc chưa thì liên quan quái gì tới cưng!”

“Mắng anh tôi thì liên quan đến tôi rồi đấy”, Tiểu Báo Tử nói như lẽ đương nhiên, sau đó quan sát vẻ mặt của Trần Phi Vũ, nhanh chóng hiểu ra lý do cậu ta giận tái mặt, đắc ý như thể mình đã thắng rồi, nói: “Trời trời trời, đừng có nói là bị tôi nói trúng tim đen rồi nha, nhóc ranh có đúng con rồng trụi lụi thôi hả?”

“Cậu mới là rồng ấy, cả nhà cậu đều là rồng trụi lủi ấy, câm miệng ngay cho tôi”, Trần Phi Vũ gào lên.

“Tôi không câm đấy rồi làm gì nhau”, Tiểu Báo Tử hăng hái ngâm nga: “Trên đầu có cái sừng, sau mông có cái đuôi, không ai biết rằng là tôi có bao nhiêu bí mật, thật ra tôi là con rồng nhỏ, con rồng có rất nhiều bí mật nhỏ…”

Chị Bùi luôn miệng cảm ơn như vừa được đại xá, hôm nay xem như thuyền lật ngay trong mương rồi, cô ta thề sau này chắc chắn sẽ không bao giờ khinh người như thế nữa, dù có muốn dùng mắt chó nhìn người thấp thì cũng phải xác định rõ thân phận của người ta, để tránh tình huống hôm nay lại diễn ra thêm lần nữa, xui xẻo chỉ có bản thân mình.

Long Thiên nói: “Chú Đổng, tiền thuốc men của chú sẽ được công ty giải trí của Long Thiên Tượng chi trả, hơn nữa nếu như sau này có người làm khó làm dễ chú thì chú cứ nói với Tiểu Báo Tử, tuy là em trai tôi cũng không đáng tin ở cái đất thủ đô này lắm nhưng lời nó nói vẫn có tác dụng hơn cấp trên chẳng có tí quyền lực nào của chú, chú đừng vội từ chối, tuy là tôi và Thanh Long lệch nhau cả một thế hệ nhưng luôn xem nhau như bạn bè, nếu chú đã là bạn Thanh Long thì tất nhiên cũng sẽ là bạn tôi, quan tâm đến chú một chút cũng là chuyện thường thôi”.

Chị Bùi đứng bên cạnh nghe thế lập tức nhăn mặt nhíu mày, đúng là ba mươi năm Hà đông, ba mươi năm Hà tây, trước đây chỉ có cô ta bắt nạt Đổng Minh Liễu, bây giờ mọi thứ đảo ngược, có hai cậu ấm nhà họ Long làm chỗ dựa, Đổng Minh Liễu lại chả hoành hành ngang dọc trong công ty ư? Bây giờ chị Bùi chỉ mong rằng Đổng Minh Liễu không ghi thù mình, nếu không sau này cô ta phải chịu khổ rồi.

Đổng Minh Liễu nghĩ nghĩ rồi không từ chối, tất nhiên anh ta không nghĩ rằng mình là bạn của Thanh Long thì sẽ được ưu đãi gì, hẳn đó chỉ là những lời nói suông vậy thôi, Long Thiên nể mặt Trần Phi Ngư nên cho mình chút ơn huệ nhỏ, sau này nếu hai người có lén lút làm gì thì cũng tiện hơn, vả lại ai sáng mắt đều có thể nhận ra Trần Phi Ngư không có ác ý với Long Thiên, ngược lại ấn tượng còn khá tốt, nếu đây là chuyện đẹp cả đôi đường thì cần gì phải từ chối. 

Tiên thủ - Chương 343 | Đọc truyện tranh