
Chỉ Là Đã Nghiêm Túc Với Em
Tác giả: Thanh Phong Ngữ
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Số chương: 112
Lượt xem: 0
Trạng thái:Hoàn thành
NỘI DUNG TRUYỆN
Chạng vạng đầu đông, gió Tây thổi từ đầu hẻm, cuốn mớ dây điện đang đan vào nhau và những tờ giấy quảng cáo cũ kỹ, tạo nên một loạt tiếng sột soạt. Trên bãi đất trống không mấy rộng rãi, vài đứa nhỏ vừa tan học đang nô đùa với nhau. Ôn Giản bốn tuổi đứng trong một góc của bãi đất, ước ao nhìn theo mấy đứa nhỏ cười nói cách đó không xa. Một cậu bé chơi đại bàng bắt gà cười ha hả chạy ngang qua trước mặt, lát sau Ôn Giản lại chạy về phía mấy đứa nhỏ, ngập ngừng nói: “Anh ơi, em cũng muốn chơi với mấy anh nữa ạ.” Đứa bé cầm đầu ngẩn ra, chưa trả lời cô thì thằng béo đứng bên cạnh đã hét lớn: “Không muốn.” Nghe thấy thằng bé cự tuyệt, mấy đứa nhỏ khác cũng lập tức phụ họa theo: "Tao cũng không muốn." "Đúng, không thích đâu." "Bà nội tao nói ba nó là người xấu, Tao không chơi với nó đâu." "Chúng ta qua bên kia chơi đi, đừng để ý đến nó." Mấy đứa nhỏ thì thầm xong, cầm tay nhau đi sang hướng khác. Ôn Giản cũng nhắm mắt nhắm mũi đuổi theo, nhưng chưa đi được hai bước đã bị thằng béo đằng sau đẩy mạnh: “Không được đi theo bọn tao.” Người Ôn Giản nhỏ, đứng không vững, cô bé bị đẩy tới mức lảo đảo một lúc, suýt chút nữa ngã ngửa. Vành mắt cô đỏ hoe, lí nhí giải thích: “Ba em không phải người xấu. Mẹ em nói ba em là người tốt.” Lời giải thích của cô bé chỉ đổi lấy tiếng phản bác hung dữ của mấy đứa nhỏ khác, “Chính là người xấu”, “Mẹ tao nói ba nó là người xấu,





