Chương 208.
Buổi chiều, Bùi Nguyên Minh lái chiếc Porsche đến đón Trịnh Tuyết Dương đi làm về như đã thỏa thuận, vốn dĩ anh cũng không muốn làm nổi bật như vậy, nhưng anh cũng không thể lái mô tô trong những trường hợp như vậy đúng không?
Sau khi nhận được tin nhắn của Trịnh Tuyết Dương, Bùi Nguyên Minh đi theo chỉ đường đến khu trang trại ở vùng ngoại ô.
Trịnh Tuyết Dương có chút lo lắng, lúc này sắc mặt của cô hơi tái nhợt, nói: “Bùi Nguyên Minh, hôm nay sau khi nghĩ lại sự việc xảy ra, em cảm thấy chuyện này không đúng lắm, anh có nghĩ rằng Trịnh Chí Dụng cố ý lừa gạt em không? Sẽ không có bất kỳ rắc rối nào trong khoảng thời gian này phải không?”
Bùi Nguyên Minh cười nhẹ, nói: “Đừng lo lắng, nếu có người muốn làm tổn thương em, trừ phi bọn họ có thể bước qua thi thể của anh.”
Trong khi nói, trong mắt Bùi Nguyên Minh hiện lên sát khí nhàn nhạt. Người khác nghĩ gì về anh, anh không quan tâm, nhưng nếu ai dám có ý tưởng gây tổn thương với Trịnh Tuyết Dương, anh nhất định sẽ không dễ dàng buông tha.
“Anh Thức, bên cạnh chị dâu còn có một người đàn ông khác.” Tên thuộc hạ cần thận nhắc nhở.
“Cái gì? Không phải là cô ấy một mình đến sao?” Trần Văn Thức hơi nhíu mày, nhưng ngay sau đó liền bật cười, nói: “Không lẽ lại là tên phế vật kia? Tên kia vừa làm mất mặt thuộc hạ của tôi, nếu như tên kia dám đến thật, tối nay anh em chúng ta phải xem xem, có ai muốn làm việc dưới quyền của anh ta không.”
Ngay sau đó, Trịnh Tuyết Dương và Bùi Nguyên Minh đã được đưa vào nhà hàng, ánh mắt gian tà của Trần Văn Thức quay quanh Trịnh Tuyết Dương, vẻ mặt đắc ý. Hồi đó anh ta từ xa nhìn thấy người phụ nữ này đã đem lòng yêu thương hết mực, nhưng anh ta lại chưa từng có cơ hội, không ngờ hôm nay ông trời lại mở mắt, thực sự gửi cô đến cho anh ta. Bây giờ Trần Văn Thức mới có chút hối hận, biết thế lúc trước anh ta nên cai rượu và không động đến sắc trong vài tháng, dù sao đêm nay cũng là hiếm có, một đêm xuân đáng giá ngàn vàng, anh ta nên trân trọng nó.
Sau khi nhìn đủ Trịnh Tuyết Dương, Trần Văn Thức nhìn sang Bùi Nguyên Minh, rồi mỉm cười: “Đây là…”