Chương 188.
“Bốp…”
Không để tên Tôn Minh này có cơ hội tiếp tục nói nhảm, Bùi Nguyên Minh trong chớp mắt đã đưa chân ra, trực tiếp đạp hắn ngã xuống mặt đất. Sau đó anh quay người lại, lạnh lùng nhìn cô y tá, nói: “Cô rốt cuộc có cứu người hay không?”
“Anh…. dám đánh người?” Sắc mặt cô y tá chấn động. Tên này không biết Tôn Thắng sao? Vậy mà dám đánh em trai của hắn? Chỉ sợ lát nữa hắn đến chữ chết viết sao cũng không viết được.
“Có chuyện gì vậy?”
Đúng lúc này, một giọng nữ nhẹ nhàng truyền đến.
Bùi Nguyên Minh vô thức quay đầu lại, liền nhìn thấy một nữ bác sĩ mặc áo blouse trắng vô cùng xinh đẹp đang đứng ở đó. Khí chất của cô rất ưu nhã, không cần tô son đánh phấn nhưng vẫn sắc nước hương trời.
Cô y tá nói với vẻ mặt chán ghét, đồng thời nhìn vào Bùi Nguyên Minh toàn thân dính máu với ánh mắt khinh thường. Cái gã này cả người từ trên xuống dưới chỉ sợ còn chưa có đến 350 nghìn đi? Anh ta lấy tiền phẫu thuật ở đâu ra?
Chủ nhiệm Trình Tiên đúng là không có đầu óc, toàn gặp phải những kẻ nghèo kiết xác rồi còn khám bệnh trước cho họ. Kết quả những người này không những không biết ơn, mà còn trốn đi nhân lúc Trình Tiên đi vắng. Những khoản nợ dai dẳng được bọn họ để lại, đều phải khấu trừ vào tiền thưởng của khoa. Mặc dù phần lớn là tiền của Trình Tiên, nhưng những người khác ít nhiều cũng sẽ chịu ảnh hưởng.
Lúc này, cô y tá đã tức giận đến mức không ngừng dậm chân.
Nghe thấy những lời này của cô y tá, trong đám đông vây quanh truyền ra tiếng xì xầm.