Chương 110
“Bụp!”
Cú đá này đập thắng vào mặt Lâm Trung Tiến, quả là một cú đá đẹp đến lóa mắt. Cá người của Lâm Trung Tiến bay ra ngoài, xoay tròn vài vòng giữa không trung rồi va vào bồn hoa gần đó.
Nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người có mặt đều sững sờ, ngay cả nhân viên bảo vệ cũng chết lặng.
Một lúc sau, âm thanh xôn xao lại tiếp tục vang lên.
“Cô gái xinh đẹp này thật là lợi hại!”
“Kỹ năng này ít nhất cũng phải là đai đen trong Taekwondo chứ nhỉ?”
Và sau một hồi choáng váng, mấy anh bảo vệ lao đến từng người một. Không còn cách nào khác, ông chủ của họ bị đánh, họ không thể đứng nhìn được.
Cái tát này thật sự đã dùng hết sức lực của anh ta, khiến cho Giang Văn Huy trời đất đảo lộn, cả người ngây ngấn như đang nằm mơ.
“Giám đốc Tiến!” Giang Văn Huy suýt chút nữa khóc không ra tiếng: “Giám đốc Tiến à, chính là tên Bùi Nguyên Minh đứa con rể ăn bám này mang phụ nữ đến đây là phiền tôi. Sao anh lại đánh tôi?”
“Chát”
Lâm Trung Tiến tát anh ta thêm một cái tát nữa, quát lớn: *Ở rể thì thế nào? Ở rể khiến mày ngứa mắt à? Mẹ nó, mày chỉ là một thắng phục vụ đưa cơm nước mỗi ngày ở đây mà còn dám đưa mắt chó xem thường người khác, mày là cái gì chứ! Nếu không nể mặt cha mày thì mày đã bị đánh chết tám trăm lần từ lâu rồi!”