Chàng Rể Chiến Thần - Dương Chấn
Chương 5264
Nghe lời của Cao Chính Xương, các cường giả tông chủ có mặt mới hơi trấn tĩnh lại một chút, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Bạch Ưng.
Bọn họ hiểu rất rõ, Bạch Ưng trước mắt chính là tia hy vọng cuối cùng của bọn họ.
Tuy nhiên, họ cũng chỉ vì sự hiện diện của Bạch Ưng mà thả lỏng đôi chút, trong lòng thì vẫn chẳng có mấy phần nắm chắc.
Đổi lại trước đó, bọn họ chắc chắn sẽ hoàn toàn tin tưởng Bạch Ưng nhưng bọn họ lại rất rõ, người thanh niên đột nhiên xuất hiện ở trước mắt này khủng bố cỡ nào.
Thanh niên này đã có thể sống sót trở về, lại còn thản nhiên đối mặt với Bạch Ưng, điều đó đủ chứng minh sự khủng bố của anh, cũng khiến trong lòng bọn họ càng thêm bất
an.
Ngay cả Cao Chính Xương, miệng thì nói rằng có Bạch Ưng ở đây thì không có chuyện gì không giải quyết được, nhưng trong lòng ông ta tràn ngập nỗi sợ, thân thể hoàn toàn không khống chế được run rẩy. Trong đầu ông ta nặng nề suy nghĩ, nếu Bạch Ưng không phải là đối thủ của tên thanh niên này, vậy thì sau này ông ta biết phải làm sao?
Thanh niên trước mắt đã mang đến cho Cao Chính Xương một áp lực tâm lý cực lớn.
Đúng lúc này, những đệ tử mà Ngô Hùng Bá mang đến, sau khi nhìn rõ gương mặt của thanh niên thì thoáng chốc ngây dại, gương mặt tràn đầy vẻ khó tin. Nhưng khi bọn họ hoàn hồn lại, lập tức kích động vô cùng, từng người nước mắt tuôn rơi.
Bọn họ biết, ánh sáng hy vọng của mình đã đến, hôm nay bọn họ sẽ không phải chết dưới tay Bạch Ưng nữa.
"Bup!"
"Bup!"
Đám đệ tử ấy đồng loạt quỳ rạp xuống đất trước Dương Chấn, trong mắt tràn đầy kính sợ đối với thanh niên này.
Bọn họ đồng thanh cung kính hô to: “Cậu Dương!”
Tuy rằng số đệ tử do Ngô Hùng Bá mang đến sống sót chẳng còn bao nhiêu, nhưng khí thế vẫn tràn đầy. Một tiếng “cậu Dương” đó tràn ngập khí thế thôn thiên, vang vọng mãi trước cổng phủ thành chủ thành Chu Tước, ngân nga không dứt.
Thanh niên chậm rãi bước lên phía trước, như một vị thần vương từ trên trời giáng xuống.
Ánh mắt thanh niên nhìn đám đệ tử, lóe lên một tia xót thương, đặc biệt khi thấy những đệ tử thương vong nằm trên đất, đáy mắt của anh cuồn cuộn lửa giận ngập trời.
“Hãy đứng cả dậy đi!”
Thanh niên vẫy tay ra hiệu cho đám đệ tử đang quỳ dưới đất.
Đám đệ tử nghe lời thanh niên, lập tức đứng dậy.
Thanh niên chân thành nói với bọn họ: “Các người đã vất vả rồi. Hôm nay, tôi sẽ thay các người báo thù cho những đồng môn đã ngã xuống!”
Đám đệ tử mang theo vẻ trung thành khôn xiết, kính cẩn nói: “Đa tạ cậu Dương, cuối cùng cậu cũng trở về. Có cậu ở đây, chúng tôi sẽ không bị diệt, chúng tôi nguyện theo cậu đồng sinh cộng tử...
Bạch Ưng vẫn không kìm được, hỏi Cao Chính Xương: “Chẳng lẽ cậu ta thật sự chính là...
Lúc này Cao Chính Xương đã tỉnh táo lại, ông ta biết tiếp theo nhất định phải dựa vào Bạch Ưng, vội vàng nói: “Đại nhân, tên oắt này chính là kẻ mà tiểu nhân từng nhắc với ngài, cậu ta tên là Dương Chấn!”
“Tiểu nhân vô dụng, căn bản không phải là đối thủ của cậu ta. Trong toàn bộ trung giới cổ võ, ngoài ngài ra, không còn người thứ hai có thể đối phó nổi cậu ta!”
“Hiện tại, tiểu nhân cầu xin đại nhân một lần nữa xuất thủ. Tiểu nhân nguyện lập tức dùng đi cơ hội lần thứ ba này. Chỉ cần đại nhân diệt trừ cậu ta ngay bây giờ, về sau ngài nói gì tiểu nhân cũng tuân theo, tuyệt đối đảm bảo sẽ không bao giờ làm phiền đại nhân phải ra tay thêm lần nào nữa!”