Chỉ thấy một nhóm cường giả với khí thế phi phàm bước ra từ bên trong Hồng Môn Tông. 

Chứng kiến cảnh tượng trong tông môn, bọn họ lập tức tràn ngập phẫn nộ, sát khí sôi sục khắp người. 

Vậy mà lại có người trực tiếp tìm đến tông môn của họ tàn sát sạch, khiến các đệ tử trong tông môn chết nằm la liệt. 

Bất kỳ cường giả tông môn nào khác khi nhìn thấy cảnh tượng này cũng sẽ không nhịn được siết chặt nắm đấm. 

“Tông chủ! Các trưởng lão!” 

“Tông chủ, mau cứu chúng tôi, những tên khốn này sắp giết sạch đệ tử Hồng Môn Tông chúng tôi rồi.” 

“Tông chủ, các ngài nhất định phải báo thù cho chúng tôi, những tên này không nói hai lời, trực tiếp ra tay giết chết!” 

Khi các đệ tử của Hồng Môn Tông nhìn thấy những cường giả này đến, họ bỗng cảm thấy như nhìn thấy một cọng rơm cứu mạng, lũ lượt cầu cứu mấy người. 

Hóa ra những người đến chính là tông chủ và các trưởng lão của Hồng Môn Tông. 

Vì vậy, ngay khi họ xuất hiện đã mang đến một khí thế khác biệt. 

Những cường giả mà Dương Chấn dẫn đến khi thấy mấy người kia đến thì lập tức dừng tay. Tuy thực lực của họ không yếu nhưng cũng hiểu rõ thực lực của tông chủ và các trưởng lão của Hồng Môn Tông. 

Nhị Trụ không nhận ra sự phi phàm của mấy người này, càng không biết tông chủ và trưởng lão đại diện cho điều gì. 

Trong trận đại chiến trước đó, nếu không phải vì sự chỉ dẫn của Dương Chấn, Nhị Trụ đã sớm bị các đệ tử Hồng Môn Tông đánh ngã xuống đất rồi, nên Nhị Trụ tràn đầy sát khí 

đối với các đệ tử Hồng Môn Tông. 

“Lại thêm một đám lão già khốn kiếp, tất cả đều phải chết hết!” 

Mặc dù tông chủ và các trưởng lão Hồng Môn Tông đã đến, Nhị Trụ vẫn gầm lên một tiếng, trực tiếp xông về phía họ. 

Lúc này, Nhị Trụ còn có khí thế bùng nổ hơn cả khi đối phó với các đệ tử Hồng Môn Tông khác trước đó. 

Bởi vì Nhị Trụ nhìn thấy tuổi tác và tướng mạo của mấy người kia cùng với khí tức đáng sợ trên người họ, trong đầu Nhị Trụ lập tức nghĩ đến những người như Mã Thế Long đã giết hại cha mẹ mình, dường như có chút tương đồng với mấy người này. 

Vì vậy đối với Nhị Trụ, tông chủ và các trưởng lão Hồng Môn Tông trước mặt giống như kẻ thù đã giết cha mẹ mình, trong ánh mắt hung ác của anh ta tràn đầy hận thù. 

“Ầm! Ầm! Ầm... 

Khi những người khác dừng tay, tiếng gào thét cũng ngừng lại, toàn bộ Hồng Môn Tông chìm trong im lặng, vì vậy tiếng bước chân nặng nề của Nhị Trụ đạp trên mặt đất lúc này cũng vô cùng rõ ràng. 

Mỗi tiếng bước chân đều khiến các đệ tử Hồng Môn Tông run rẩy trong lòng. 

Khiến họ có cảm giác sợ hãi như thể mình bị Nhị Trụ giẫm đạp dưới chân. 

Vì vậy, Dương Chấn lập tức lớn tiếng ngăn cản: “Nhị Trụ, quay lại!” 

Tuy nhiên, lúc này Nhị Trụ đã bị sát tâm che mắt, đợi đến khi anh ta nghe thấy giọng nói của Dương Chấn, anh ta đã xông đến trước mặt đám ngươi tông chủ Hồng Môn Tông. 

Đã xông đến trước mặt rồi, sao Nhị Trụ có thể chịu dừng tay, anh ta thấy mấy người kia không nhúc nhích, rõ ràng là thời cơ tốt nhất để giải quyết đối phương, thế là không làm thì thôi, đã làm thì làm tới cùng, anh ta trực tiếp bộc phát ra một đòn công kích mạnh mẽ. 

Tông chủ Hồng Môn Tông thấy vậy, vẻ mặt đầy khinh bỉ, ánh mắt lạnh lẽo, lạnh lùng nói: “Tên hề nhảy nhót, cút!”

- Chương 5168 | Đọc truyện tranh