Lúc này, Lưu Ngữ Yên rất tuyệt vọng, cô ta trơ mắt nhìn Nhị Trụ vì mình mà bị đánh chết, nhưng bản thân lại bị khống chế, đến cả cơ hội chạy đến bên Nhị Trụ cũng không có. 

Mã công tử đắc ý cười, giết chết một người đối với anh ta giống như giết chết một con kiến, anh ta cười nói: “Lũ phế vật như các người cũng dám vô lễ với tôi ư? Ai muốn chết thì cứ xông lên!” 

Đám người của Thần Dược Cốc bị dọa sợ đến hồn bay phách lạc, nào còn ai dám tỏ thái độ với Mã công tử, từng người cúi rạp xuống nịnh bợ, ra sức thề thốt trung thành. 

Ngay cả Trương Hoành ngày thường ngang ngược kiêu ngạo, lúc này cũng khom lưng, miệng nói đời này đời sau đều cam tâm làm chó cho Mã công tử. 

Mã công tử cười lạnh: “Đã muốn làm chó cho tôi thì cút đi tìm tên Dương Chấn ngay! Không tìm được thì chết hết cho tôi!” 

Nghe vậy, cả đám tái mét mặt mày, đang định mở miệng xin tha thì bị ánh mắt lạnh như băng của Mã công tử quét qua, mọi người lập tức im như thóc, không dám hé răng. 

Cuối cùng, bọn họ chỉ biết thì thầm bàn luận rồi tản ra đi tìm tung tích của Dương Chấn. 

Lúc này, Mã công tử lại lạnh lùng ra lệnh: “Tôi cho các người ba ngày, phải tìm được người cho tôi! Ba ngày sau tôi sẽ quay lại đây!” 

“Hai ngày tới tôi không thu mua dược thảo nữa. Nếu ba ngày sau mà các người không tìm ra tên đó thì tôi sẽ không thu mua thảo dược nữa!” 

Đám người của Thần Dược Cốc nghe xong thì tuyệt vọng, trong lòng căm hận Dương Chấn đến tận xương tủy. 

Tuy Mã công tử mới là kẻ ép họ vào đường cùng, nhưng vì sợ hãi, đến cả âm thầm oán giận anh ta trong lòng bọn họ cũng không dám, đành phải trút toàn bộ thù hận trút hết lên đầu Dương Chấn. 

Dược thảo mà bọn họ hái mỗi ngày vốn chỉ đủ đổi lấy lương thực trong ngày. Hai ngày nay Mã công tử không đến thu mua, tức là họ lại phải nhịn đói hai ngày. 

Nhưng nếu không tìm được Dương Chấn thì đâu chỉ là chuyện nhịn đói hai ngày. 

Điều khiến bọn họ tuyệt vọng nhất là bọn họ từng tận mắt chứng kiến sự khủng khiếp của Dương Chấn, cho dù tìm được Dương Chấn cũng không có khả năng bắt nổi anh. 

Mã công tử thì chẳng thèm quan tâm, anh ta sau khi buông lời dọa dẫm thì ra lệnh cho vệ sĩ rút đi. 

“Đồ súc sinh, buông ra! Buông tôi ra!” 

Lưu Ngữ Yên bị vệ sĩ lôi xềnh xệch lên xe, nỗi sợ hãi lan khắp toàn thân khiến cô ta hoảng loạn vùng vẫy, cố gắng thoát ra bằng hết sức lực. 

Nhưng Lưu Ngữ Yên chỉ là một cô gái yếu ớt không có chút sức chống đỡ, sao có thể thoát khỏi tay mấy tên vệ sĩ hung dữ, sau đó cô ta đã bị ném vào xe. 

Bởi vì dòng máu đó bắn ra từ đầu tên vệ sĩ đang chuẩn bị đóng cửa xe của anh ta! 

Tên vệ sĩ hung hãn kia từ từ đổ gục xuống đất, trên trán có một lỗ máu bị xuyên thủng, trông rất hãi, anh ta chết không nhắm mắt, bởi vì đến chết anh ta cũng không biết mình chết thế nào. 

Tất cả mọi người ở đó đều bị cảnh tượng bất ngờ này dọa cho chết khiếp, ai nấy dựng tóc gáy, có một số cô gái và trẻ con nhát gan thì ngất xỉu tại chỗ. 

Thậm chí vài người đàn ông còn sợ tới mức tè ra quần.

- Chương 5050 | Đọc truyện tranh