Trong lòng Dương Chấn run lên, dù sao mọi chuyện đều do lão già kia nói, ai biết thật giả thế nào.
Tuy nhiên, Dương Chấn lại không có cơ hội giãy dụa trong tay Thần Sơn chân nhân. Ngay từ đầu anh đã không phải là đối thủ của Thần Sơn chân nhân, huống chi vừa rồi anh còn bị thương rất nghiêm trọng.
Lúc này, Dương Chấn chỉ có thể lựa chọn chấp nhận mọi thứ, trong lòng cầu nguyện, hy vọng Thần Sơn chân nhân thật sự sẽ không làm hại mình.
Anh rất nhanh đã thấy sắc mặt của Thần Sơn chân nhân càng lúc càng nghiêm túc, trên trán lấm tấm mồ hôi, vẻ mặt cũng nghiêm túc chưa từng có, tốc độ niệm chú trong miệng cũng càng lúc càng nhanh.
Dương Chấn cũng không hiểu ông ta đang niệm gì, cũng không dám quấy rầy. Lỡ đâu lão già này sơ suất thì anh cũng sẽ bị liên lụy, thậm chí có thể trở thành một kẻ ngốc.
Đúng lúc này, Dương Chấn cảm thấy trong đầu đột nhiên xuất hiện một số phù văn mà mình chưa từng thấy.
Dương Chấn căn bản không kịp hiểu những phù văn đó, vô số phù văn nhanh chóng xuất hiện rồi lại nhanh chóng biến mất.
Không biết qua bao lâu, Dương Chấn cảm thấy bản thân cũng vô cùng mệt mỏi, mà Thần Sơn chân nhân trước mặt cũng lộ vẻ mệt mỏi tột độ, ngay cả thân thể của tàn hồn cũng trở nên hư ảo hơn rất nhiều, có thể thấy được ông ta đã tiêu hao rất nhiều năng lượng.
Bàn tay Thần Sơn chân nhân đặt trên đầu Dương Chấn tỏa ra ánh sáng vàng rực.
Qua một hồi lâu, khi Thần Sơn chân nhân thu tay lại, mọi thứ lại trở về bình thường.
Mãi đến lúc này, Dương Chấn mới cảm thấy luồng khí tức áp bách kia tiêu tan, sự mệt mỏi của bản thân cũng lập tức biến mất. Ngược lại, anh cảm thấy toàn thân tràn ngập linh lực, một luồng linh lực thần bí trực tiếp xông vào đan điền của anh.
Dương Chấn phát hiện, những vết thương mà anh chịu trước đó cũng đang nhanh chóng hồi phục.
Thần Sơn chân nhân thấy cảnh này cũng kinh ngạc không thôi, không khỏi cảm thán: "Quả nhiên là người mà tôi xem trọng, cậu có được bí thuật Thần Sơn Tuế Nguyệt này của tôi, ngay cả tốc độ chữa thương cũng khôi phục, đây là điều mà ngay cả tôi cũng không làm được!"
Dương Chấn cũng có thể cảm nhận được tốc độ chữa thương nhanh chóng này không phải là do bản thân anh, mà là do luồng linh lực xông vào cơ thể, cũng chính là luồng linh lực do bí thuật mà Thần Sơn chân nhân truyền thụ tạo ra.
Lúc này, Dương Chấn xem như đã tin tưởng vị Thần Sơn chân nhân trước mặt này. Ông ta thật sự đã cho anh một tạo hóa.
Tuy rằng không giúp tu vi của Dương Chấn tiến thêm một bước, nhưng bí thuật này vẫn vô cùng mạnh mẽ.
Đôi khi trong chiến đấu, thời gian sử dụng những bí thuật để tăng cường sức mạnh rất ngắn, và rất nhiều võ giả đều vì thời gian quá ngắn mà cuối cùng thất bại.
"Bởi vì thông qua cậu, tôi đã có được tư cách rời khỏi nơi này, những dược thảo và thú cưỡi ở dưới vực sâu kia đối với tôi mà nói cũng không có tác dụng quá lớn, cho nên tôi cũng không trách cậu!"
"Được rồi, cậu cứ ở đây điều chỉnh một chút đi, tôi cũng nên trở về mảnh đất thuộc về mình rồi. Tôi đã rời khỏi nơi đó quá lâu rồi, lúc nào tôi cũng nghĩ đến việc
trở về, cậu cuối cùng cũng khiến tôi đợi được ngày này!"
"Nếu tôi không nhìn lầm cậu, sau này chúng ta hẳn là còn cơ hội gặp lại ở mảnh đất kia, tạm biệt tiểu tử!"