Nghe thấy lời giải thích của ông lão, Dương Chấn một lần nữa cảm thấy sốc. 

Vào khoảnh khắc Dương Chấn nhìn thấy ông lão, từ loại cảm giác quen thuộc đó thì anh có thể phán đoán được, cảm giác bị người ta nhìn đó rõ ràng chính là ông lão này đang nhìn anh. 

Hơn nữa, ông lão này luôn ở trong miếu sơn thần này. 

Nhưng điều khiển Dương Chấn không ngờ, ông lão này vậy mà biết hết chuyện xảy ra ở trong vực sâu trước đó. 

Ban đầu, Dương Chấn còn có chút nghi hoặc, tại sao ông lão này tới tận hôm nay mới đột nhiên xuất hiện, hơn nữa còn động sát cơ lớn đến vậy đối với anh. 

Nhưng sau khi biết ông lão biết rõ chuyện xảy ra trong vực sâu, trong lòng Dương Chấn bỗng chốc có suy đoán đại khái. 

Dương Chấn đoán, ông lão này chắc từ lâu cũng muốn có được long huyết phượng nhãn vĩnh sinh thảo ở trong vực sâu. 

Hiện nay, long huyết phượng nhãn vĩnh sinh thảo bị đưa vào nhẫn đế vương vậy nên ông lão này mới hoàn toàn bạo phát. 

Có lẽ, long huyết phượng nhãn vĩnh sinh thảo đó vẫn chưa tới độ tuổi mà nó nên có, giống như cây thảo dược mà anh cướp trong hậu viện của tiệm dược liệu của Mã Thế Long trước kia, chủ nhân ban đầu đang đợi cây thảo dược đó có thể đạt tới độ tuổi mà mình hài lòng rồi mới hái. 

Chỉ khi tới lúc đó, tác dụng của thảo dược đối với chủ nhân của nó mới đạt tới mức hoàn hảo nhất, có thể sau khi hái làm vài chuyện có lợi cho bọn họ, ví dụ như đột phá. 

Nhưng vì để có được long huyết phượng nhãn vĩnh sinh thảo đó, Dương Chấn cũng tiêu tốn không ít sức lực, thậm chí suýt nữa trả giá bằng cả tính mạng, mấy lần suýt nữa bị con dã thú đáng sợ đó giết chết. 

Vậy nên cho dù lúc này Dương Chấn suy đoán được long huyết phượng nhãn vĩnh sinh thảo đó thuộc về ông lão, nhưng Dương Chấn vẫn không chịu giao thảo dược cho đối phương. 

Vì vậy, Dương Chấn giả bộ không hiểu chuyện gì, hỏi: “Không biết hiện nay tiền bối xuất hiện là vì lý do gì? Tại sao tiền bối lại động sát cơ đối với tôi?” 

Ông lão cười lạnh một tiếng, nói: “Cậu vẫn chưa hiểu sao?” 

“Nhóc con, cậu quả nhiên là một người thông minh, ta không tin cậu không hiểu tại sao ta tức giận?” 

Dương Chấn nhíu mày, ông lão này có hơi kỳ lạ, hơn nữa còn rất thông minh. 

Điều khiến Dương Chấn cảnh giác nhất là Dương Chấn không thể nhìn thấu tu vi của ông lão này, chỉ có thể cảm nhận được sự mạnh mẽ của ông lão, đoán chắc muốn giải quyết ông lão không hề đơn giản. 

Dương Chấn không trả lời ông lão, mà đang tính toán trong lòng, nếu ông lão này đột nhiên tấn công, anh phải dùng thủ đoạn gì mới có thể giết chết đối phương. 

“Nhóc con, cậu tự ý xông vào nơi tu luyện của ta, ta thấy gân cốt của cậu không tệ, thể chất đặc biệt, vì vậy không định so đo với cậu, nhường chỗ cho cậu để cậu tu luyện!” 

“Nhưng cậu lại lấy oán báo ơn, cậu không những không cảm ơn ta, ngược lại còn rắp tâm đi vào thánh địa thảo dược của ta, hái tất cả thảo dược của ta thì thôi đi, cậu thế mà không chừa lại long huyết phượng nhãn vĩnh sinh thảo đó cho ta!” 

“Cậu có biết long huyết phượng nhãn vĩnh sinh thảo đó ở trên thế gian này quý giá cỡ nào không? Nó quan trọng đối với ta như thế nào không?” 

“Cậu hái tất cả thảo dược thì thôi đi, cuối cùng ngay cả con tọa kỵ đó của ta cũng bị cậu giết!”

- Chương 5031 | Đọc truyện tranh