Cầu Than Thở

Chương 23: Chiếc Nhẫn Trăng Khuyết Và Vị Sủi Cảo Đắng Chát

 

Chu Nguyệt càng lớn càng xinh đẹp, thời gian đó Đới Yến rảnh rỗi không có việc gì liền mang cô ra nhào nặn cũng chẳng tiếc tiền. Ban đầu bà bắt cô học vẽ nhưng vẽ tranh là việc cần thời gian dài, không thể ngay lập tức tỏa sáng rực rỡ thế là bà lại nảy ra ý định cho cô học khiêu vũ. Nhưng tuổi Chu Nguyệt đã lớn, học múa cổ điển chắc chắn là không kịp đành chuyển sang học khiêu vũ Latin. Cô bị nhét vào phòng tập để giáo viên ép dẻo, đau đến mức nhe răng trợn mắt, chỉ cần nghe thấy hai chữ “dây chằng” là nước mắt đã lã chã rơi.

Mỗi chiều thứ bảy, Khang Tinh Tinh đều đến Cung Thiếu nhi đón Chu Nguyệt. Qua cửa sau phòng múa, cậu thấy Chu Nguyệt bị giáo viên kéo căng người thành một đường thẳng, toàn thân đỏ ửng như tôm luộc, gương mặt biến dạng vì đau đớn và nước mắt, mồ hôi ướt sũng cả trước n.g.ự.c lẫn sau lưng. Cứ như thế, giáo viên còn ngồi lên lưng cô ép người cô xuống sàn, cách lớp kính vẫn nghe thấy tiếng la:

“Xuống nữa! Thấp xuống chút nữa! Cố gắng thêm chút!”

Khang Tinh Tinh quay mặt đi, ở hành lang đi loanh quanh hết vòng này đến vòng khác rồi lại ghé mắt nhìn qua cửa, xem một cái là lại chịu không nổi liền lùi lại dựa vào bức tường gạch men lạnh lẽo. Cậu ngửa đầu nhìn trần nhà trống trải nhìn những cô gái tan học vừa cười vừa nói chạy qua, người mặc đồ múa, người không, trên tay xách đôi giày múa cao gót trông như dụng cụ t.r.a t.ấ.n, những mảnh kim sa bạc lấp lánh dưới nắng sắc bén như mũi d.a.o.

Nhìn cảnh đó cậu lại đứng ngồi không yên mà giống như một chú ch.ó đen lớn đang thút thít, trong lòng ôm khư khư bình nước của Chu Nguyệt, quai đeo sũng nước vì mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay.

Cậu pha cho cô sữa bột năng lượng cao, thứ này nhiều calo, một bình coi như bù đắp cho buổi tập. Cô mà lên cân là bị giáo viên mắng, về nhà lại trút giận lên người cậu nhưng cậu vẫn muốn cô được uống chút gì đó ngọt ngào vì cô đã quá khổ rồi.

“Học khiêu vũ dáng người sẽ đẹp, dáng người đẹp thì sẽ xinh.”

Đợi Chu Nguyệt ra tới, Khang Tinh Tinh nhào tới treo hết quần áo, giày và túi xách của cô lên người mình. Cô nghiến răng, đôi chân run rẩy dựa vào lòng Khang Tinh Tinh, một tay ôm lấy eo cậu tay kia đỡ tường nhích từng chút một, ấy vậy mà vẫn không quên kể lại lời Đới Yến nói cho cậu nghe.

Khang Tinh Tinh nghe xong liền cúi đầu đỡ lấy cô, đi trên hành lang ngập tràn ánh nắng. Mãi lâu sau cậu mới mở lời:

“Tại sao nhất định phải xinh đẹp?”

Chu Nguyệt cũng bị câu hỏi làm cho khựng lại, cô dừng bước nhìn hai cái bóng đan vào nhau trên tường. Giống như mỗi đêm, ngoại trừ lớp màng mỏng manh kia thì họ sớm đã là của nhau, cô xinh đẹp thêm để làm gì? Cho ai xem? Nhưng đối với con gái, xinh đẹp dường như không bao giờ là sai.

Thế là cô thu hồi ánh mắt nhìn trước ngó sau, giờ này lớp của cô là tiết cuối buổi chiều, lớp tối ở Cung Thiếu nhi còn chưa bắt đầu nên bốn bề vắng lặng. Cô nhón chân hôn nhẹ lên mặt cậu, ch.óp mũi cọ vào vành tai cậu:

“Để cho anh xem.”

“Nhưng Nguyệt Nguyệt thế nào cũng đều đẹp cả, không khiêu vũ cũng đẹp, béo cũng đẹp, anh muốn Nguyệt Nguyệt béo lên một chút.”

Khang Tinh Tinh tâm sự nặng nề, Chu Nguyệt nghe vậy thì lòng ngọt lịm. Cô ngửa đầu nhìn gương mặt đen sạm như được mạ vàng của cậu lại nhớ đến đống "sách cấm" mình lùng ra được trong nhà. Ban đầu cô còn đỏ mặt giả vờ mắng cậu là đồ tồi nhưng đến tối lại cùng cậu rúc trong chăn nghiên cứu triệt để, còn nghiêm túc hơn cả giải toán. Nghiên cứu xong lại còn thực hành, sáng hôm sau hai đứa dậy không nổi, thế là không dám lăn lộn như vậy nữa.

Cô nhớ lại kiến thức trong sách, kiều mị ghé sát tai cậu thì thầm:

“Sau này anh sẽ biết, xinh đẹp hay không là khác hẳn nhau.”

Cô nói khiến tai cậu ngứa ngáy mà lòng cũng ngứa ngáy, chỉ biết gãi gãi mặt rồi cười ngây ngô.

Đới Yến cũng chẳng quan tâm đến việc học của Chu Nguyệt, bản thân bà không có học vấn, nửa đời trước sống sung sướng toàn dựa vào đàn ông nên trong mắt bà học tập vô dụng, ít nhất là thua xa gương mặt xinh đẹp kia của Chu Nguyệt.

Bà cũng chẳng bận tâm cô nhảy múa ra sao vì bà không có tính kiên trì, dù sao trong mắt bà biết nhảy vài điệu là đủ rồi. Chu Nguyệt chỉ cần đứng đó thôi, không làm gì cũng đủ cuốn hút; khiêu vũ hay ca hát chỉ là để tăng thêm chút tình thú mà thôi. Suy cho cùng thì kẻ giàu thấy mỹ nữ nhiều rồi, người có tài lẻ mới có sức cạnh tranh.

Chẳng qua những suy nghĩ đó cũng giống như khói t.h.u.ố.c trong miệng bà, phiêu đãng một lúc, khi tiếng bài mạt chược vang lên là tan biến hết.

Chu Nguyệt không yêu khiêu vũ, Đới Yến không quản thì cô cũng chẳng buồn luyện tập, chỉ khi nào áp lực học tập quá lớn mới nhảy một lát để thay đổi đầu óc.

Cô yêu học tập, một là muốn tìm công việc tốt, kiếm nhiều tiền để cùng Khang Tinh Tinh sống tốt hơn; hai là cô luôn cảm thấy những năm tháng bình yên ở trường gắn liền với việc học giỏi. Trong trường không có tên du côn nào dám quấy rầy cô, ngay cả mấy tên đại ca cũng không dám. Có lần một tên đứng trước cổng trường thổi còi trêu chọc cô, chủ nhiệm giáo d.ụ.c liền vung thước gỗ quất cho một nhát ra trò. Nhờ có những thế lực mạnh mẽ bảo vệ nên Khang Tinh Tinh không cần phải vì cô mà đ.á.n.h nhau đến sưng mặt sưng mũi, cô chỉ cần cậu bình an, thế là đủ.

Suy nghĩ của cô không sai bởi vì ngoại trừ mấy năm đó thì cuộc đời cô sau này chỉ toàn trắc trở.

Cho nên đến năm lớp chín, dù toán học vẫn bình thường không thể so với Khang Tinh Tinh nhưng tổng điểm của cô luôn nằm trong tốp mười lăm của trường.

Kỳ thi tuyển sinh trung học từ việc báo nguyện vọng đến đi thi đều do Khang Tinh Tinh một tay lo liệu. Thành tích của cậu luôn đứng thứ nhất hoặc thứ hai toàn trường, dư sức vào trường chuyên tốt nhất vùng nhưng vì Chu Nguyệt cậu lùi lại một bước, báo danh vào trường tốt thứ hai để được ở cùng cô.

Suốt học kỳ hai năm lớp chín, Khang Tinh Tinh và Chu Nguyệt gần như không được chạm lưng vào gối, cả hai ngồi song song bên bàn học. Ai bị Chu Công câu mất hồn thì người kia có trách nhiệm kéo hồn về. Khang Tinh Tinh buồn ngủ đến mức đầu đập xuống bàn cái "bộp", Chu Nguyệt liền véo chân véo tay cho cậu tỉnh lại.

Nhưng cậu lại không nỡ véo Chu Nguyệt, mỗi lần thấy cô ngủ gục trên bàn là cậu lại khoác áo cho cô. Nửa đêm cô tỉnh dậy lớn tiếng oán trách cậu nhưng cậu chỉ cười ngây ngô nghe và lần sau vẫn cứ làm như vậy.

Ngày thi Trung khảo nóng hầm hập, Khang Tinh Tinh gọi Chu Nguyệt dậy từ sớm. Trong lúc cô còn ngồi ngẩn người trên giường, cậu đã ra ngoài mua bữa sáng. Trời còn chưa sáng hẳn, bầu trời xám xịt mờ sương, đồ ăn mua về vẫn còn nóng hổi. Cậu cố ý chọn cháo thanh đạm và bánh màn thầu trắng vì ăn đồ nhiều dầu mỡ dễ bị buồn ngủ, lúc lên phòng thi cô lại tính không ra bài toán.

Khi cậu về thì Chu Nguyệt vẫn ngồi trên giường, tóc tai bù xù như đống rơm, đôi mắt đờ đẫn.

Khang Tinh Tinh lôi cô xuống giường đ.á.n.h răng rửa mặt rồi ấn vào bàn ăn sáng. Trong lúc cô ăn, cậu lại kiểm tra lại thẻ dự thi và đồ dùng học tập một lần nữa.

Mãi đến khi ra khỏi cửa Chu Nguyệt mới coi như tỉnh táo hẳn. Đới Yến vẫn còn đang ngủ trong phòng vì bà mới về lúc trời sắp sáng.


Họ xuất phát từ rất sớm, ngồi chuyến xe buýt đầu tiên, trên xe không có người. Suốt dọc đường Khang Tinh Tinh luôn nắm tay Chu Nguyệt. Ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá chiếu lên đôi bàn tay đang đan vào nhau. Cậu bảo cô đừng khẩn trương, thi thế nào cũng không quan trọng, có cậu ở đây thì không có gì phải sợ.

“Nhưng em sợ là lúc anh không ở đây cơ.”

Chu Nguyệt mơ màng nhìn ra cửa sổ. Tư thế ngủ của cô không tốt, trên đỉnh đầu có hai cái xoáy, mỗi lần ngủ dậy tóc lại dựng ngược lên như bị sét đ.á.n.h, Khang Tinh Tinh dùng một chiếc kẹp tóc hình ngôi sao màu xanh kẹp lại cho cô.

“Đừng sợ, anh luôn ở đây.”

Khang Tinh Tinh lén nhìn tài xế. Cậu là một đứa trẻ thành thật, làm việc gì mờ ám là lại lấm lấm lét lét như sợ người ta không chú ý đến mình. May mà tài xế đang tập trung lái xe không rảnh để ý đến đôi tình nhân nhỏ đang quấn quýt phía sau.

“Em xem này.”

Cậu kéo khóa cặp sách, từ cái túi sâu nhất lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu xanh trông rất trang trọng. Mở ra bên trong là một chiếc nhẫn.

Mắt Chu Nguyệt sáng rực, cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh, cô ghé sát vào vai cậu vui sướng không khép được miệng.

Thực ra đó chỉ là một chiếc nhẫn mạ bạc hình trăng non, vầng trăng khuyết được bao quanh bởi những ngôi sao. Những ngôi sao khắc khá thô sơ, tứ giác không ra tứ giác, ngũ giác không ra ngũ giác nhưng nhìn thoáng qua rất đẹp. Chủ yếu là hoa văn phức tạp, nhiều mặt cắt nên phản chiếu ánh sáng ngũ sắc lung linh. Khi xe chạy qua một lùm cây, ánh nắng chiếu vào rực rỡ vô cùng.

“Cái này cứ cất kỹ đã, thi xong anh sẽ đeo cho em.”

Khang Tinh Tinh đóng nắp hộp cái "cạch", khéo léo khơi gợi sự tò mò của Chu Nguyệt. Thế là cô hết buồn ngủ, cả buổi thi tâm trí đều đặt vào chiếc nhẫn, làm bài vô cùng sảng khoái.

Họ thi khá tốt, chủ yếu là Chu Nguyệt làm bài toán rất ổn, sau đó đến môn tiếng Anh thì không còn gì phải sợ nữa. Đêm cuối cùng của kỳ thi, Khang Tinh Tinh đưa Chu Nguyệt đi ăn tiệm. Nói là tiệm ăn, thực ra chỉ là một quán cơm bình dân nhưng trong mắt họ, quán cơm có bán rượu là đã rất đẳng cấp rồi. Thực đơn có bìa cứng, mạ viền vàng trông rất sang trọng, món ăn đầy đặn, bà chủ quán cũng rất niềm nở.

“Dì ấy thật giỏi.” Chu Nguyệt cùng Khang Tinh Tinh ngồi ở chiếc bàn nhựa bên ngoài cửa tiệm, hóng gió đêm, nhìn bóng dáng bận rộn của bà chủ quán mà nói: “Sau này chúng ta cũng mở một quán cơm nhé.”

“Cửa hàng cạnh tiệm bánh hạch đào của lão Hồ đang đóng cửa, sau này em sẽ mở quán ở đó.”

Cô cúi đầu ngắm nghía chiếc nhẫn trên tay. Chiếc nhẫn mạ bạc rẻ tiền trên bàn tay thon dài trắng trẻo của cô lấp lánh như kim cương. Khang Tinh Tinh đeo nó vào ngón giữa tay phải nhưng giờ cô tháo ra đeo vào ngón áp út.

“Ừm.” Khang Tinh Tinh gắp hết thịt trong đĩa thịt xào vào bát của cô còn mình chỉ ăn tỏi tây và đậu phụ: “Lúc đóng cửa còn có thể mua bánh hạch đào cho dì Đới Yến ăn nữa.”

“Đúng vậy.”

Chu Nguyệt nhìn bầu trời đêm đầy sao lấp lánh cười ngây ngô.

Con trai bà chủ quán chừng bốn năm tuổi lạch bạch chạy tới, nó ôm chai nước ngọt thủy tinh vị cam trông rất to so với vóc người bé xíu. Cậu bé đặt trước mặt Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh mỗi người một chai, còn ân cần cắm sẵn ống hút nói bằng giọng sữa:

“Anh chị uống nước ngọt ạ!”

“Ôi! Cảm ơn em! Ngoan quá, đáng yêu quá!”

Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh vui mừng hết cỡ, quây lấy cục thịt nhỏ xíu đó trêu đùa một hồi, mãi đến khi bà chủ quán thò đầu ra dùng tạp dề lau tay gọi con vào giúp thì cậu bé mới vẫy vẫy cái tay béo tròn, giọng trong trẻo: “Chào anh chị ạ!” rồi quay người chạy đi.

Ngày công bố kết quả Trung khảo, Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh riêng tới trường lấy phiếu điểm bằng giấy. Họ đã tra kết quả qua điện thoại và đều trúng tuyển không ngoài dự đoán nhưng Chu Nguyệt vẫn muốn lấy phiếu điểm giấy về cho mẹ xem.

Họ đi từng văn phòng, cảm ơn từng thầy cô đã dạy mình. Chu Nguyệt được thầy Trần dạy Văn quý nhất, cô ở lại văn phòng khá lâu, ăn bánh quy Đan Mạch thầy giấu trong ngăn kéo, uống trà sữa Hương Phiêu Phiêu thầy pha. Cô chưa bao giờ thấy trà sữa Hương Phiêu Phiêu ngon đến thế, nhiều năm sau vẫn nhớ đó là vị khoai môn có những hạt thạch dừa ngọt lịm...

Lúc về họ tung tăng dưới hàng cây rợp bóng, tận hưởng những đốm nắng nhảy múa trên mặt. Bầu trời thật xanh, mây trắng như những miếng kẹo bông trôi qua.

Nhưng Đới Yến cũng chẳng vui vẻ gì cho cam. Khi họ về đến nhà, bà đang ở trong bếp nhào nhân múa bột nói là muốn làm sủi cảo. Chu Nguyệt đưa phiếu điểm đến trước mặt bà, bà dừng tay nhìn một cái rồi cười cười "ừ" một tiếng. Đôi tay dính bột mì ướt quẹt qua mũi làm trắng xóa cả đầu mũi, bà dùng khuỷu tay đẩy nhẹ cô một cái:

“Đi mua túi muối với anh con đi, trong nhà hết muối rồi.”

Nhưng ngăn có dán nhãn “Muối” trong hộp gia vị vẫn còn đầy.

“Dì Đới Yến biết chúng ta chắc chắn sẽ đậu nên không bất ngờ lắm đâu.”

Suốt dọc đường Khang Tinh Tinh luôn an ủi Chu Nguyệt. Hai người ôm túi muối đi qua cây cầu dài, lần đầu tiên Chu Nguyệt không còn tâm trí nhìn gương mặt xinh đẹp của mình phản chiếu dưới nước, chỉ cúi đầu nhìn cái bóng của hai người trên những bậc đá xanh.

Đó là bữa sủi cảo mặn nhất mà Chu Nguyệt từng ăn trong đời, mặn đến phát đắng không tài nào nuốt nổi. Cô cố gắng ăn ba cái, Khang Tinh Tinh vốn giỏi chịu đựng nhưng ăn đến cái thứ mười cũng không thể nuốt thêm, hai người lặng lẽ đặt đũa xuống nơm nớp lo sợ nhìn sắc mặt Đới Yến.

Nhưng Đới Yến cứ như không có vị giác, bà bưng bát, gương mặt vô cảm ăn hết cái này đến cái khác. Bà ngồi quay lưng ra cửa sổ, hoàng hôn sau lưng bà đỏ rực như m.á.u, nhìn bà ăn mà hai đứa trẻ đều thấy sợ hãi.

Chu Nguyệt nhìn đi nhìn lại đĩa sủi cảo hơn ba mươi cái, có gì khác nhau đâu chứ? Cô lại thử gắp thêm một cái, c.ắ.n một miếng, mặn đến mức khiến cô phải nhe răng trợn mắt.


Hết chương 20.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Cầu Than Thở - Chương 23 | Đọc truyện chữ