Cầu Than Thở

Chương 21: Những bức thư tình và lời hứa dưới ánh đèn vàng

 

Mãi đến khi gần về tới nhà thì Chu Nguyệt mới nhớ ra đống đồ trong cặp sách. Hôm đó là thứ Sáu, cặp sách nặng trĩu một cách bất thường. Cô bực bội lườm Khang Tinh Tinh một cái rồi xoẹt một tiếng kéo khóa cặp, lôi ra một xấp phong bì dày cộm đập thẳng vào người cậu:

“Đây! Của ngày hôm nay đấy!”

Đó là những bức thư tình của các nữ sinh trong trường viết cho Khang Tinh Tinh. Ngày nào cũng có, phần lớn là từ lớp 13 hoặc lớp 14 nhưng cũng có cả những lớp khác mà Chu Nguyệt chẳng hề quen biết. Trên đường từ sân tập về lớp sau giờ thể d.ụ.c, giữa đám đông chen chúc như đàn cừu luôn có những nữ sinh len lỏi đến trước mặt cô rồi ngượng ngùng nắm lấy tay cô mà hỏi:

“Bạn là Chu Nguyệt phải không? Có thể giúp mình đưa cái này cho anh trai bạn được không?”

“Đôi mắt sắc lạnh mà sâu thẳm...”, “Sống mũi cao thẳng như ngọn núi...”, “Trầm mặc mà ôn nhu.”

Mỗi tối thứ Sáu là một ngày giải quyết tồn đọng. Hai đứa trẻ chụm đầu vào nhau dưới ánh đèn bàn mờ ảo như những nhân viên tình báo đang đối soát sổ sách. Trên bàn học chất đầy những phong bì đã xé và những tờ giấy viết kín chữ.

Mỗi lần như vậy Khang Tinh Tinh lại bị mắng một trận tơi bời nhưng cậu chẳng hề giận. Cậu chỉ gục mặt xuống khuỷu tay để lộ nửa khuôn mặt nhìn lén cô. Đôi mắt hẹp dài đen lánh cười thành hình trăng khuyết, phản chiếu gương mặt cô và dán c.h.ặ.t vào đôi môi nhỏ đang không ngừng lải nhải mắng mỏ của cô.

“Anh còn đắc ý lắm đúng không?”

Chu Nguyệt tức đến bốc hỏa đ.ấ.m một cú vào vai cậu.

Cậu không né, chỉ lắc đầu cười mê đắm:

“Nguyệt Nguyệt thật đáng yêu.”

“Hừ!” Chu Nguyệt khoanh tay quay mặt đi chỗ khác để giấu đi vành tai đã ửng hồng, nghiến răng: “Hoa ngôn xảo ngữ!”

Cậu thu lại nụ cười, lặng lẽ ngắm nhìn gáy cô một hồi lâu rồi vươn tay chọc nhẹ vào phần đuôi tóc cong v.út của cô:

“Đến lượt Nguyệt Nguyệt rồi.”

Chu Nguyệt cứng đờ người, vẫn quay lưng về phía cậu mà hô to:

“Em cái gì?”

“Thư tình của em.”

Khang Tinh Tinh cầm xấp thư tình của cô lên xòe ra như một chiếc quạt. Cậu nhướng mày thật cao, đọc từng phong bì rồi mở từng lá thư một với tốc độ chậm chạp như một con gấu lười.

Đám con trai tặng thư cho Chu Nguyệt dĩ nhiên không thông qua Khang Tinh Tinh. Ở cái tuổi coi trọng sĩ diện hơn cả tính mạng, nhất là trước mặt người trong mộng, chúng thường phanh áo đồng phục lộ ra chiếc áo thun đẫm mồ hôi có mùi như dưa khú, nghênh ngang đi đến bên bàn học của cô rồi "văng" phong bì lên tập bài thi của cô một cách tiêu sái.

Những đứa hàm súc hơn thì đợi lúc cô đi vệ sinh hoặc lên văn phòng giáo viên để nhét thư vào hộc bàn. Loại này thường chu đáo hơn, kèm theo quà cáp và những lời lẽ bay bướm. Chu Nguyệt thường vừa c.ắ.n móng tay vừa đắc ý đọc đi đọc lại vài lần rồi mới đem về "nộp" cho Khang Tinh Tinh.

“Đôi mắt như ngọc bích, bờ môi đỏ mọng, em là toàn bộ thanh xuân của tôi...”

Ngược lại, loại thư "hào sảng" thì cô cực kỳ ghét:

“Em là hoa hồng, em là bông hoa, em là người yêu là nỗi bận lòng của anh...”

Đã chép lời bài hát thì chớ, chữ lại còn xấu như chân ruồi, giấy thì dính đầy mỡ bò và vụn bánh mì.

Sau khi đối soát xong, cả hai đều mệt lử và khô cả cổ.

“Vẫn là em thắng!”

Chu Nguyệt ngạo nghễ hất cằm vì xấp thư và quà của cô luôn cao hơn một bậc.

“Lời hay ý đẹp ai mà chẳng nói được, phải có chút lợi ích thực tế chứ!”

Họ ngồi bên bàn học chia nhau những thanh chocolate cô nhận được, ăn đến mức miệng đen nhẻm. Khang Tinh Tinh nhìn miếng chocolate nhân hạt dẻ trong tay, thình lình nói:

“Bọn họ thích Nguyệt Nguyệt chỉ vì em xinh đẹp thôi.”

“Thích nhỉ! Cứ như anh không phải thế ấy.”

Chu Nguyệt cười lạnh, đôi má phồng lên như chuột túi.

Cậu im lặng nhìn cái bóng của hai người trên bức tường trắng, rồi hỏi:

“Vậy Nguyệt Nguyệt cũng vì anh đẹp trai nên mới thích anh sao?”

“Ha ha ha!” Chu Nguyệt cười ngặt nghẽo, “Cái gì? Anh ấy hả? Hồi mới đến nhà em trông anh như một cục than tinh ấy! Sao anh dám tự tin thế, đồ Hắc tinh tinh!”

“Nhưng em thì khác.” Cô hớn hở, “Em lúc nào cũng xinh đẹp! Thế nên là em không chê anh, em đối xử với anh tốt hơn, yêu anh nhiều hơn!”

Cậu nghe vậy thì bật cười. Cô mắng cậu là "bệnh hay cười", cậu chỉ cúi đầu nhìn miếng chocolate:

“Vậy nếu một ngày anh biến lại thành bộ dạng xấu xí đó thì Nguyệt Nguyệt có còn thích anh không?”

“Tất nhiên!” Đôi mắt cô sáng rực, ghé sát vào cậu đến mức thấy được hình bóng mình trong đồng t.ử của cậu: “Anh chỉ cần đứng đó thôi. Đứng dưới ánh mặt trời rực rỡ, giữa trời cát vàng đầy trời, chỉ cần một cái bóng đen sì thì em cũng yêu anh.”

“Còn anh?” Cô liếc xéo cậu, “Nếu em không còn xinh đẹp nữa, béo lên, xấu đi, đầy mụn trứng cá thì anh sẽ không yêu em nữa chứ gì?”

Cậu suy nghĩ một lúc, nghiêm túc như đang giải một bài toán khó:


“Câu hỏi này không có đáp án đó. Giống như cái bóng sẽ không biến mất chỉ vì chủ nhân của nó xấu đi hay già đi vậy.”

Dù là đêm thứ sáu thì trước khi ngủ họ vẫn phải nghiên cứu bài tập. Khang Tinh Tinh mặc áo ba lỗ trắng tựa vào đầu giường cầm sách Toán còn Chu Nguyệt nằm trong lòng cậu, xung quanh là đống bài thi chi chít những dấu gạch chéo đỏ lòm.

Giọng cậu giảng bài đều đều như hát ru khiến mí mắt cô sụp xuống.

Cô nhắm mắt đùa cậu:

“Nói mấy câu tiếng Quảng Đông em nghe xem nào.”

Hồi mới đến, Khang Tinh Tinh nói tiếng phổ thông hơi lạ. Cậu thường ít nói, thỉnh thoảng mới thốt ra vài từ tiếng Quảng Đông như "thực kem que" (ăn kem). Có lần Chu Nguyệt nghe không hiểu tưởng cậu nói "ăn tuyết" nên đã mắng cậu một trận rồi đi xúc một bát đá vụn trong tủ lạnh đưa cho cậu. Cậu cứ thế lặng lẽ ăn hết bát đá đó. Sau này biết sự thật thì Chu Nguyệt hối hận vô cùng, nhét vào miệng cậu hai que kem bơ để đền bù. Cậu cứ thế ăn cho đến khi đau bụng lăn lộn mà không kêu lấy một tiếng.

Bây giờ cậu hiếm khi nói tiếng Quảng Đông nhưng cô rất thích nghe.

Cậu vuốt tóc cô cười khẽ rồi nói:

“Vừa ý ngươi khái người nhiều, ngô thiếu ta một cái nhưng ta ái khái phù thiếu, tịnh hệ đến ngươi một cái.”

(Người thích em nhiều lắm, không thiếu một mình anh; nhưng người anh yêu thương thì ít lắm, chỉ có mình em thôi.)

“Ha ha ha cái gì thế!” Chu Nguyệt cười đến run rẩy, “Chẳng hiểu một chữ nào! Nghĩa là gì?”

“Nghĩa là Nguyệt Nguyệt rất đáng yêu.”

“Đáng yêu mà cần nhiều chữ thế sao? Anh lén mắng em đúng không?”

Cậu cười ngây ngô, lắc đầu đến mức chỉ còn thấy tàn ảnh. Cô kiêu kỳ tựa cằm vào xương quai xanh của cậu nũng nịu:

“Thế 'Em yêu anh' nói thế nào?”

Khang Tinh Tinh say đắm trong sự nũng nịu như mèo Ba Tư của cô nhưng cậu vẫn rất kiên định:

“Câu đó phát âm giống tiếng phổ thông thôi.”

“Hừ, anh chính là không yêu em!”

Chu Nguyệt đẩy cậu ra quay mặt vào tường.

Chẳng mấy chốc, một cái bóng lại bao trùm lấy cô.

“Làm gì?”

“Nguyệt Nguyệt đừng giận, kẹo...”

“Kẹo hồ lô chứ gì? Anh có chiêu nào mới hơn không?”

Cậu áp sát sau lưng cô thì thầm vào tai:

“Vậy anh dùng cách khác xin lỗi em nhé.”

Hơi thở ấm áp khiến cô ngứa ngáy đến mức bật cười, vỗ vỗ vai cậu như đuổi ruồi. Nhưng rồi cô vẫn để cậu đè xuống. Ánh đèn lờ mờ, tiếng giường lò xo kẽo kẹt dồn dập như mưa rào. Một hồi lâu sau mới bình lặng lại. Cô nằm đó như một con cá chép ửng hồng, mồ hôi nhễ nhại.

“Cái gì đây?”

Cô thở hổn hển nhìn xuống ga giường.

Khang Tinh Tinh hôn lên cổ cô, thẹn thùng cười:

“Là bằng chứng anh đã làm Nguyệt Nguyệt thấy thoải mái.”

Thế là giữa đêm khuya, nhà họ Chu thường vang lên tiếng nước róc rách trong phòng tắm. Hai đứa trẻ hì hục giặt ga giường trong bồn tắm rồi đem ra ban công phơi. May mà phương bắc khô ráo chỉ một đêm là khô. Đó là bí mật, là chứng cứ cho tình yêu của họ. Ga giường sạch thơm mùi bột giặt, dù nó chưa bao giờ có "vệt đỏ" như trong truyền thuyết.

Cậu nói:

“Anh phải đợi Nguyệt Nguyệt lớn thêm chút nữa.”

Chu Nguyệt cảm thấy cuộc sống cứ êm đềm như thế cũng tốt. Cô đã tính kỹ, tốt nghiệp xong hai đứa thuê một căn phòng nhỏ rồi cùng nhau đi chợ, gom góp tiền bạc, không cần con cái, cứ thế nương tựa vào nhau đến già. Cô xinh đẹp thế này, khoác bao tải cũng thành người mẫu nên chẳng cần váy vóc xa hoa làm gì.

Bỗng cô nhận ra họ bên nhau mười năm mà chưa có tấm hình chụp chung nào. Họ lấy ra một chiếc khung ảnh bằng gốm sứ quá đỗi hoa lệ với những bông hồng đỏ rực từ đống quà tặng của Khang Tinh Tinh.

Họ đi bộ đến một tiệm chụp ảnh lấy ngay gần trường vào một buổi trưa vắng khách. Bà chủ tiệm đưa cho họ một cuốn album bối cảnh dày cộm. Chu Nguyệt chọn một phông nền đơn giản nhất: chỉ có một vầng trăng khuyết và vài ngôi sao nhỏ ở góc phải.

Khang Tinh Tinh cắt tóc húi cua, Chu Nguyệt để kiểu tóc ngắn ngang cằm. Cả hai mặc áo đồng phục trắng vụng về tựa đầu vào nhau.

“Bấm chưa?”

Khang Tinh Tinh ngơ ngác hỏi màn hình.

“Bấm đi!”

Chu Nguyệt cười hì hì, vuốt lại lọn tóc và ngay khoảnh khắc màn trập vang lên "tách" một tiếng, cô đột ngột quay sang hôn vào má cậu. Đó là bức ảnh chụp chung duy nhất trong đời họ.


Hết chương 18.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Cầu Than Thở - Chương 21 | Đọc truyện chữ